Hãy đỡ gánh, cùng các bà mẹ!

 

Ông Bút (Danlambao) – … Nói hai chữ giúp đỡ, thật ra chưa đúng, mà bổn phận chung của mỗi “đồng bào” biết yêu chuộng tự do, yêu quê hương và yêu thương nhau, lẽ ra chúng ta cần làm sớm và trước khi bà mẹ “rao bán hạt giống”. Làm cách nào? Tôi mạo muội kiến nghị: Mỗi địa phương ở nước ngoài nên tổ chức buổi văn nghệ, chủ đề:“Tất cả cho Phương Uyên & Nguyên Kha”.
*
Từ dạo Đinh Nguyên KhaNguyễn Phương Uyên bị kêu án đi tù, tôi đọc khan, mà chẳng viết được chữ nào! Lòng thán phục các bạn, cùng những đấng sinh thành các bạn cao chất ngất, song chữ nghĩa (vốn ít ỏi) trốn biệt, trở thành khô cằn, tôi say sưa đọc trên mạng, bài nào cũng hay, ý tưởng phản hồi bên dưới bài viết không kém súc tích, và lôi cuốn không thua tác giả diễn tả ở phần trên.
Cùng thời điểm này, có nhiều tin tức phiền lòng, tới mức buồn cười:
Trương Tấn Sang, chủ tịch nước đi thăm ngư dân! Tới đảo Lý Sơn, phái đoàn chính phủ có ông Nguyễn Xuân Cường, phó trưởng ban kinh tế trung ương, đem cuốn sách dày cui, làm quà tặng ngư dân, sách ấy dạy kỹ thuật… nuôi heo!? Nhưng chính quyền địa phương, cũng ưỡn ngực ra khoe với chính phủ rằng: “Tại đây đã có ông vua nuôi heo rồi”.
Ông vua tên Phạm Duyệt, được người dân phong tặng biệt danh: Duyệt heo, ông từng đi bộ đội trinh sát, rất giỏi võ, nay đã phục viên, trở thành một ngư dân đi biển cừ khôi và giỏi lặn, không ai bằng. Trong nhà ông Duyệt bằng khen treo kín nhà, thành tích của bằng khen không ai ngờ được, là ông đã có thành tích trốn chạy khi quân Trung Quốc rượt đuổi! Có tới 17 lần “trốn chạy thành công”. Thật ra 17 lần bị bắt giam, bị tịch thu ngư cụ, và bị đòi tiển chuộc. Đặc biệt năm 2008 có tới 4 lần bị rượt đuổi, bị bắt, trở về trong cảnh trắng tay.
Bài báo nói “Nhưng Duyệt heo vẫn không sờn lòng, quyết một lòng, một dạ bám biển, năm 2011 Duyệt giả từ nghề đi biển.” À thì ra không sờn lòng, quyết một lòng, một dạ, chỉ được có 3 năm, chưa hết, bài báo còn dám lôi cả ông tổ, dòng họ Phạm, ông Phạm Hữu Nhật, người đi mở cõi, trấn thủ Hoàng Sa, từ mấy trăm năm trước.
Ông Trương Tấn Sang, mặt thớt, lưỡi trơn khi nói: “Phải biết hổ thẹn với tiền nhân”, khi kêu tên tiền nhân, T T Sang nghĩ gì?
Trên có đảng tung: Đem sách nuôi heo tặng ngư dân, dưới có chính quyền địa phương hứng, đưa tấm gương ông vua heo ra xiển dương, tâng bốc. Ý đảng đã rõ: Hãy bỏ biển, nuôi heo. Đảng CSVN đã định hướng ngư dân theo hướng này, hướng rất phù hợp với bộ quốc phòng “Bảo vệ biển Đông, bằng biện pháp hòa bình.”
Thế nhưng ngày nào, đảng cũng khoe: Mua tàu ngầm, súng đạn trang bị cho “Bộ Đội Hải Quân” ngốn bạc tỷ tỷ của nhân dân, cốt để lừa bịp người dân, thực tế bọn CSVN đã bán nước này cho Tàu từ lâu, sự việc này chắc chắn từ giới bình dân, tới trí thức đều biết. Song dám ngưỡng cao đầu, dám lên án bọn Việt gian bán nước, chống “Tàu khựa” trong số gần chín chục triệu dân, hiện nay chưa có nhiều, bởi chế độ này quá tàn độc và nham hiểm. Một người đi tù vì án hình sự (trộm cướp, hiếp dâm) gia đình còn bình an làm ăn, gia đình có con em chống độc tài, thối nát, chống tàu khựa, chúng làm cho tán gia bại sản, vốn trước đó gia đình họ, đã không dư dả cho lắm. Nay lâm vào cảnh khốn cùng, điều không thể tránh khỏi.
Vậy chúng ta nên làm gì, để chia xẻ phần nhỏ gánh nặng trên đôi vai của những bà mẹ: Nguyên Kha và Phương Uyên?
Mời các bạn xem lại bài: “Người Mẹ khốn khổ cần được giúp đỡ” của Nguyễn Tường Thụy
Nói hai chữ giúp đỡ, thật ra chưa đúng, mà bổn phận chung của mỗi “đồng bào” biết yêu chuộng tự do, yêu quê hương và yêu thương nhau, lẽ ra chúng ta cần làm sớm và trước khi bà mẹ “rao bán hạt giống”. Tuy nhiên xách đèn chạy trước ô tô, chưa phải là việc hay.
Làm cách nào?
Tôi mạo muội kiến nghị: Mỗi địa phương ở nước ngoài nên tổ chức buổi văn nghệ, chủ đề:
“Tất cả cho Phương Uyên & Nguyên Kha”
Buổi văn nghệ bỏ túi thôi, chúng ta mời ca sĩ địa phương, đóng góp chương trình văn nghệ.
Tổ chức bữa ăn nhẹ, giá chừng $10, vé bán $25, được bao nhiêu, ban tổ chức thông báo trên truyền thông báo chí địa phương, phần khác, chúng ta báo trực tiếp tại chỗ, qua hai số phone:
– Mẹ Nguyên Kha, phone: 0977841414
 
– Mẹ Phương Uyên, phone: 01279647201
Tất nhiên cách gởi tiền, không thể gởi theo lối thông thường của Việt kiều gởi về thân nhân trong nước. Gởi theo cách thông thường, bọn CS chận cướp sạch, còn thêm rầy rà các bà mẹ.
Qua buổi văn nghệ này, chúng ta hy vọng tạo được món quà nhỏ, an ủi quý gia đình có con em, vì đất nước dấn thân, đồng thời qua diễn đàn trực tiếp, chúng ta có cơ hội bày tỏ niềm cảm phục sâu sắc với những tấm gương quý báu của dân tộc.
Tôi tin rằng trên diễn đàn, còn nhiều phương pháp hữu hiệu hơn. Nhưng cũng đừng nên nói: “Ở thành phố A, địa phương B đã hỗ trợ” Nơi kia đã có, nơi mình chưa, thì rất nên cùng chung tay, góp sức cho thành công. Những tấm gương yêu nước nồng nàn, với chí kiên dũng như Phương Uyên, Nguyên Kha, rõ ràng hiếm như “sao buổi sớm” không phải riêng Việt Nam, mà kiếm trên toàn thế giới vẫn hiếm, vì thế chúng ta có quyền hãnh diện về họ.
Hy vọng mỗi địa phương, sẽ có món quà dù lớn hay bé, đối với hai bà mẹ của các bạn trẻ. Trước tiên món quà nói lên cái tình giữa con người với nhau, sau là tình của người nghĩ về quê hương dân tộc…

2 comments on “Hãy đỡ gánh, cùng các bà mẹ!

  1. Việc chuyển tiền cho gia đình các em cần phải hết sức cẩn trọng vì lẽ: chúng nó sẽ cho là gia đình tiếp nhận tiền của thế lực thù định để chống phá nhà nước và 1) chúng tìm cách cướp số tiền đó; 2) tăng án cho các em; 3) sách nhiễu và trù dập gia đình.

    Like

  2. Trẹm gởi lời thăm ô.Bút.Chúc Ô nhiều sức khỏe đặng còn sung mãn để có nhiều cống hiến đồng bào mình.Dân mình bị chúng hiếp dâm,chưa biết bao giờ thoát nạn đây?

    Like

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s