CXN_072914_5805_Là điệp viên 2 mang mà sủa nhiều quá thì lộ tim đen thôi:: Phạm Chí Dũng: Vì sao ông Phạm Quang Nghị diện kiến chính giới Mỹ?

Phạm Chí Dũng, một thằng tay sai CS ve sầu thoát xác, điệp viên 2 mang trg PT dân chủ đang thu gom bà con nhẹ dạ ủng hộ đám rân chủ dởm để chúng thỏa hiệp dc nhượng quyền bởi CS rồi cho CS thoát thân với tài sản tham nhũng là 50 đến 100 tỉ usd (1 đến 2 triệu tỉ vnd)

Phạm Chí Dũng, một thằng tay sai CS ve sầu thoát xác, điệp viên 2 mang trg PT dân chủ đang thu gom bà con nhẹ dạ ủng hộ đám rân chủ dởm để chúng thỏa hiệp dc nhượng quyền bởi CS rồi cho CS thoát thân với tài sản tham nhũng là 50 đến 100 tỉ usd (1 đến 2 triệu tỉ vnd)

Đổ Thị Minh Hạnh, vừa ra khỏi tù là phải thi hành mệnh lệnh gia nhập bọn ve sầu thoát xác Phạm Chí Dũng

Đổ Thị Minh Hạnh, vừa ra khỏi tù là phải thi hành mệnh lệnh gia nhập bọn ve sầu thoát xác Phạm Chí Dũng

Châu Xuân Nguyễn
—————
CXN cũng có tim đen, tim đen đó là phục vụ lợi ích của 90 triệu dân VN nên CXN hé lộ tim đen ngay từ đầu, nếu giấu sau này lòi ra thì mắc cở lắm.

Nhưng PCD có tim đen phải giấu là phải dọn dẹp sạch sẽ ĐCS , dẹp hết nhóm thân Tàu để nhóm thân Mỹ dc lòng dân VN hơn và từ đó DCS đổi mới tí xíu, với rân chủ và nhân quyền giả hiệu để nắm quyền lâu hơn, để tẩu tán tài sản tham nhũng của người dân. Nhưng bề ngoài thì PCD phải giả bộ là rân chủ, là tranh đấu cho NQ, tự do  ngôn luận..blah blah…

Vì tim đen cũng như kim trg bọc có ngày lòi ra thôi, đọc bài dưới này của PCD thì nó đã lòi ra như vụ GS Tai ương Tương Lai vậy….CXN_072914_5802_Cháy nhà lòi mặt chuột hết rồi, Phạm Chí Dũng cũng lộ luôn rùi…. :Những người cộng sản muốn cải tổ
————–
Trích bài báo dưới đây:”Lý do thứ hai theo dư luận, hiện nay mối quan hệ Việt Nam và Mỹ dường như đang xích lại gần nhau. Đặc biệt là sau những vụ xung đột giữa Trung Quốc và Việt Nam tại Biển Đông, làm cho ngay cả những người bảo thủ ở Hà Nội cũng phải nhận ra rằng họ không thể trông chờ quá nhiều vào Trung Quốc, vào « Thiên triều ». Họ cần có một cánh tay hỗ trợ nào đó từ phía phương Tây, và Mỹ chính là một quốc gia năng nổ, tích cực nhất về việc này CXN: Thằng này dẫn dắt dư luận là DCS gần Mỹ để xoa dịu lòng dân, chạy theo lòng dân đồng thời cảnh cáo với nhóm thân Tàu rằng chúng ko có số đông…
.
Điều đó cho thấy chỉ có Mỹ mới có thể là một đối tác chiến lược hoặc một đối tác quân sự hỗ trợ cho Việt Nam trong hoàn cảnh này. Nó tác động đến tâm lý những người bảo thủ ở Hà Nội. Chính vì vậy, họ đã quyết định đi Mỹ.
CXN: Thằng này bơm thổi quan hệ với Mỹ để nói rằng đám bảo thủ bây giờ ngã về Mỹ để tô màu rằng cả DCS đang ngã về Mỹ để dc lòng dân chứ nó nào có muốn giải thể DCS cho dân chủ và nhân quyền cho ng dân đâu ???
Chính vì thế, bên Đảng có lẽ thấy cần phải nâng cao vai trò của họ, và đã quyết định để ông Phạm Quang Nghị đi – ông cũng là một người được coi là ứng cử viên sáng giá cho cương vị Tổng bí thư. Ông Phạm Quang Nghị đi Mỹ, cũng là ra mắt chính giới Mỹ – ít nhất là có một chút diện kiến.
CXN: Rõ ràng thằng này bơm thổi rằng DCS bây giờ hiện đang ngã qua HK, TBT tương lai trình diện HK, nó bơm thổi nhằm mục đích cho phe thân Tàu thấy là DCS thay đổi ể dc lòng dân và nhắc cho dân VN thấy rằng Đảng bây giờ theo Mỹ, sẽ có Mỹ bảo vệ và dân VN nên ủng hộ đảng thêm 50 hay 100 năm nữa…
Vì dù sao ông Nguyễn Tấn Dũng vào tháng 11/2011 còn ra trước Quốc hội, để gióng lên được một tiếng nói – dù là tiếng nói nhỏ nhoi và sau đó không làm gì cả. Đó là việc cần phải có một bản nghị quyết về Biển Đông về bảo vệ chủ quyền lãnh thổ, cũng như cần có Luật Biểu tình. Và vào tháng 5/2014 tại Manila, Philippines, ông cũng đã đề cập một cách bóng gió tới điều được gọi là « tình hữu nghị viển vông » đối với Trung Quốc. Mặc dù sau đó chưa thấy hành động gì tiếp theo, nhưng dù sao vẫn còn hơn các ủy viên Bộ Chính trị khác.
CXN: Thằng này lựa cơ hội này để bưng bô cho 3D, đồng thời nhắc với độc giả là chính 3D sẽ ngã theo Mỹ và Mỹ sẽ bảo vệ VN, ng dân đừng có lo.
Như vậy là khẩu khí và những vấn đề mà ông Phạm Quang Nghị đề cập là khẩu khí giống như của một nguyên thủ, và có thể còn cao hơn nữa : là một Tổng bí thư Đảng. Điều đó cũng phù hợp với dư luận hiện nay, cho rằng ông đang là một ứng cử viên sáng giá cùng với ông Nguyễn Tấn Dũng cho chức vụ Tổng bí thư tại Đại hội Đảng Cộng sản Việt Nam lần thứ 12 vào năm 2016 sắp tới. Nếu việc này diễn ra, có lẽ mối quan hệ với giới chính khách Mỹ sẽ tạo thuận lợi cho ông Phạm Quang Nghị. Và có thể thấy chuyến đi này cho dù ông Nghị không tiếp xúc trực tiếp được Bộ trưởng Ngoại giao, và càng không được diện kiến Tổng thống hay Phó tổng thống Hoa Kỳ, nhưng ông cũng đã có buổi ra mắt đối với chính giới Mỹ. Ít nhất cũng để họ biết ông là ai, và một ứng viên cho cương vị Tổng bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam là người như thế nào. CXN: Thằng này lại một lần nữa, tạo ấn tượng là DCS đang ra sức ngã theo Mỹ để ng dân ko chống đối DCS vì DCS theo Tàu nữa.
Hoàn toàn đúng. Khi phân công một nhân vật trong Bộ Chính trị, tất nhiên người ta có thể tính tới cương vị Chủ tịch nước hoặc Thủ tướng – cũng là những ủy viên Bộ Chính trị, tất nhiên là cao cấp hơn Bí thư Thành ủy Hà Nội. Nhưng tại sao lại là ông Phạm Quang Nghị đi, mà không phải là ông Trương Tấn Sang hay ông Nguyễn Tấn Dũng ? Điều đó gợi ra một ý : ông Phạm Quang Nghị có thể được coi là một « thái tử đảng » trong thời gian sắp tới. Và ông Nguyễn Phú Trọng đã chọn ông Phạm Quang Nghị thay vì ông Phạm Bình Minh để đi Mỹ, nhằm giới thiệu, ra mắt chính giới Mỹ.

Thứ nữa trên bình diện chung, có thể khiến chúng ta hình dung là bối cảnh đang dần chuyển biến. Thậm chí sắp tới có thể có những bước chuyển biến tương đối đột biến về mặt chính trị. Như thế càng cho thấy là Việt Nam đang dần dần âm thầm thực hiện một chính sách « xoay trục » sang phương Tây. Đặc biệt là sau sự kiện giàn khoan Hải Dương 981, lộ rõ ý đồ thôn tính của Trung Quốc đối với Việt Nam.

Vì ngay cả những người bảo thủ Việt Nam cũng đang phải tính tới việc dựa vào Mỹ. Mặc dù họ không dám tuyên bố chính thức ra, nhưng hành động của họ cho thấy điều đó. Và có một điểm thú vị thế này : chúng tôi có cảm giác như là bối cảnh Việt Nam đang gần giống những gì mà Miến Điện đã trải qua vào cuối năm 2010 bước sang năm 2011. CXN: Bây giờ thì PCD ló đuôi ra là sơn một bức tranh là DCS đang thay đổi, đang xoay trục qua Mỹ, nên ng dân cứ an tâm, DCS sẽ thoát trung và theo Mỹ nên cứ để DCS ngồi đó thêm 50 hay 100 năm nữa đi, đừng vội.

Chúng ta biết là cuối năm 2010, ông Thein Sein đã trở thành Tổng thống dân sự đầu tiên của Miến Điện. Đến năm 2011, ông đã phóng thích nữ lãnh tụ đối lập của đảng Liên đoàn Quốc gia Vì dân chủ, bà Aung San Suu Kyi. Và sau đó Miến Điện trải qua hàng loạt biến đổi, thậm chí được coi là những biến đổi ngoạn mục, dân chủ hóa, mở rộng.

Gần đây nhất Miến Điện vừa chính thức hủy bỏ một dự án lên tới 20 tỉ đô la của Trung Quốc – một dự án đường sắt chạy tới tận Côn Minh, bởi áp lực dư luận từ người dân trong nước quá lớn.

Có một chút hy vọng là xu hướng chính trị Việt Nam đang chuyển đổi dần như xu hướng của Miến Điện trong những năm qua. Mặc dù độ trễ chuyển đổi của Việt Nam so với Miến Điện là khoảng ba năm, nhưng bắt đầu từ bây giờ vẫn còn kịp !

Nếu chính quyền Than Shwe ở Miến Điện trước đây thấy rằng dứt khoát phải chuyển đổi – và Than Shwe đã ủy nhiệm cho Thein Sein làm việc đó, nếu không thì đất nước sẽ tan hoang, nội chiến, nền kinh tế sẽ sụp đổ – thì những người cộng sản, tôi muốn nhấn mạnh là những người cộng sản bảo thủ ở Việt Nam, có lẽ cũng đang nhận ra điều đó.

Thậm chí nhận ra một cách sâu sắc. Rằng tất cả những vấn nạn, những hệ quả của xã hội Việt Nam, nền kinh tế Việt Nam và sẽ dắt dây tới nền chính trị Việt Nam, rất có thể sẽ sụp đổ trong những năm tới nếu không thay đổi. Chính vì vậy, có lẽ là họ đang nghiên cứu kịch bản Miến Điện. Làm thế nào để có một sự chuyển đổi yên bình, không đổ máu, mà họ vẫn giữ được quyền lực. Tất cả vẫn còn hầu như y nguyên, chỉ chia bớt cho dân chúng một số quyền dân chủ nào đó.

Và nếu điều đó được thực hiện – tôi giả thiết là được thực hiện với vai trò của ông Phạm Quang Nghị chẳng hạn – thì dù sao cũng có thể coi đó là một tín hiệu tích cực. Như thế, chuyến đi Mỹ lần này của ông là tiền đề cho những dấu hiệu tích cực sau này.

Mặc dù chưa thể nói là những người cộng sản bảo thủ ở Việt Nam họ đã thực sự hồi tâm hay thành tâm, trước tất cả những việc cần phải làm cho dân chủ hóa đất nước sắp tới. Nhưng dù sao theo tôi, trong giai đoạn vài năm tới với những dấu hiệu đã chuyển biến từ bây giờ, sẽ là cơ hội cho dân chủ, nhân quyền và xã hội dân sự ở Việt Nam. CXN: Bây giờ thì PCD cố nói thẳng với ng dân là triệu đại DCS của PQN sẽ thay đổi như Miến Điện, bảo thủ thân Tàu sẽ ko còn nên giữ DCS ở lại thêm 50 hay 100 năm nữa

Tất cả cần cô đọng ở một câu thôi : « Cám ơn giàn khoan Hải Dương 981 ! » CXN: Đây mơi là cái đuôi nè, cám ơn giàn khoan làm gì ??? Vì giàn khoan làm đảng sáng mắt sáng lòng, tiêu diệt bảo thủ thân tàu, chỉ còn DCS thân Mỹ, như vậy dân VN mới chấp nhận đảng thêm 50 hay 100 năm nữa, đó ko phải là tay sai, bưng bô cho sự tồn vong của đảng là gì ????
(HT)
—————-
Một điểm nữa khá thú vị là tuyên bố của Obama tại ĐH QS West Point là thế này, nhưng PCD cố tình bỏ quên chử đồng minh như thể Obama sẵn sàng can thiệp biển Đông cứu CSVN….
————
http://www.whitehouse.gov/the-press-office/2014/05/28/remarks-president-united-states-military-academy-commencement-ceremony
Regional aggression that goes unchecked — whether in southern Ukraine or the South China Sea, or anywhere else in the world — will ultimately impact our allies and could draw in our military.  We can’t ignore what happens beyond our boundaries.

In the Asia Pacific, we’re supporting Southeast Asian nations as they negotiate a code of conduct with China on maritime disputes in the South China Sea.  And we’re working to resolve these disputes through international law.
——-

CXN Dịch: “Những hành động bạo lực mà không ai kiểm soát nổi – cho dù ở Nam Ukraine hay Biển Nam Trung Hoa (danh từ thế giới dùng thay cho chử Biển Đông VN dùng, Biển Tây Phillipines dùng) hay bất cứ nơi nào trên thế giới – thì cuối cùng sẽ có hậu quả cho đồng minh của chúng ta (CXN: Ở đây là Ukraine, Nhật, Hàn Quốc hay Phillipines hay bất cứ đồng minh nào ở gần chổ bạo lực xẩy ra, chỉ đồng minh thôi, tức là có hiệp uoc71 hỗ tương với Mỹ) và từ đó có thể chúng ta phải hành động quân sự. Chúng ta không thể ngoảnh mặt làm ngơ với những gì xẩy ra ngoài lãnh thổ của chúng ta.

Ở Châu Á Thái Bình Dương, chúng ta ủng hộ những quốc gia ĐNA khi họ thương lượng COC (quy tắc ứng xử với TQ về những tranh chấp biển ở biển Nam Trung Hoa. Và chúng ta đang khuyến khích giải quyết những tranh chấp này theo luật Quốc Tế (CXN: Đoạn này nói về ĐNA là hoàn toàn ko nói gì về quân sự, mà PCD cố tình quên chữ đồng minh và gán ghép 2 mệnh đề với nhau, đó là thủ thuật của Tuyên giáo DCSVN mà ai cũng biết để lừa bịp người VN nghĩ rằng Mỹ sẽ cứu VN nếu TQ tấn công, điều này là hoàn toàn sai sự thật, điển hình là tháng 6 khi VN bị 300 ngàn quân và phi pháo TC vậy, BQP Mỹ đánh giá là sẽ tấn công nhưng HK ko hề mãy may giúp VN cho dù chỉ là bán Vũ Khí Sát thương, đó là minh chứng hùng hồn nhất cho thấy Mỹ ko quan tâm nếu VN bị TQ tấn công, chỉ quan tâm nhân quyền lúc đó mà thôi, cải thiện NQ, TNLT thì có thể mua dc VKST, còn bị vây, bị tấn công thì ừng hòng, đó ko phải là điều kiện đủ để bán VKST cho CSVN)
————

Trích lời PCD:”Chúng ta đã biết là vào trung tuần tháng Bảy, Thượng nghị viện Mỹ đã biểu quyết nhất trí đến 100% bản nghị quyết số 412, yêu cầu Trung Quốc trở về nguyên trạng trước thời điểm tháng 5/2014. Trước đó, phát biểu tại trường đại học quân sự West Point, Tổng thống Barack Obama cũng đã nói thẳng khả năng Mỹ có thể điều binh lực tới khu vực Biển Đông, nếu tại đây xảy ra xung đột.(HT)

Và CXN cũng nói rằng Thượng Viện Mỹ ra nghị quyết vì tương lai của Mỹ chứ ko vì VN, Mỹ ko bao giờ công nhận đường lưỡi bò và ngày hôm nay đối đầu TQ rút 1 giàn khoan ít tốn kém hơn 5 năm sau đối đầu TQ rút 50 giàn khoan.CXN_072614_5752_CXN hy vọng là đại đa số người dân bây giờ hiểu rõ tại sao bọn An ninh lừa bịp Phạm Chí Dũng kêu gọi chống Tàu trong vụ giàn khoan này

Trích bài 5752 ngày 26.7 (cáchđây 4 ngày)..:Tại sao Thượng Viện Mỹ ra nghị quyết giàn khoan lúc này ??? Vì nếu để 50 giàn khoan ở biển đông thì khó khăn gấp ngàn lần, cuộc chiến vũ trang xung đột sẽ phải trả giá rất đắt, trừ hậu hoạn ngay bây giờ là tốt nhất, ít tốn kém nhất chứ đừng có mơ là TV Mỹ hành động vì VN, cho VN. Hiệu Minh, Bùi Vi Anh, Phan Châu Thành, CXN là những ng sống ở hải ngoại 30 hay 40 năm, chúng tôi biết suy nghĩ của Mỹ chứ ko như Phạm Chí Dũng, ko biết tiếng Anh, luôn luôn muốn ảnh hưởng dư luận rằng Mỹ bênh vực VN, mỹ muốn VN là đồng minh, Mỹ cần VN. Những ng như chúng tôi nhìn cách Mỹ đối xử với VN như 1 thằng hủi thì chúng tôi biết ngay. Ko cần là bạn Mỹ, nếu nguy hiểm, Mỹ có thể giúp vì lý do nhân đạo. Nhưng khi VN bị 300 ngàn quân TC dàn quân biên giới tháng 6.2014, Bộ QP Mỹ đánh giá là TC sẽ tấn công nhưng có một động thái nhỏ nhoi nào của Mỹ về Vũ khí sát thương cho VN đâu, cuối cùng, PQThanh, Trọng Lú phải liếm gót Tàu mà nhịn nhục, những điều này chúng tôi thấy hết và biết hết Mỹ đang muốn làm gì với CSVN. Còn đặc sứ Mỹ (spacial envoy of Obama) qua gặp 3D là để đưa thông điệp rõ ràng cho 3D rằng lập pháp HK chống đối VN tham gia TPP dữ dội và nếu VN muốn có cửa thì nhân quyền và dân chủ thì mới hòng có hy vọng và tất cả những cố gắng thả tù nhân của VN đều “not good enough” (chưa đủ tốt). Lúc tay này đến VN là TQ chưa tỏ biểu hiệu dời giàn khoan nên thằng ăn ốc nói mò PCD nói rằng tay envoy này qua về vụ giàn khoan là sai bét nhưng nó phải nói theo tuyên truyền của 3D đánh nội bộ thân Tàu.”(HT)
——————————-
KẾT LUẬN

Càng ngày cái đuôi chuột phục vụ sự tồn tại cùa DCSVN ợc thực hiện bởi giánđệp 2 mang càng rõ và àng khó chối cãi, PCD kêu gọi chống tàu để dẹp cánh bảo thủ thân tàu trg DCS (điều này hợp với Carl Thayyer lắm) để phe cấp tiến chuyển trục thân Mỹ ầu không bị 90 triệu dân VN đào thải DCS VN. Để đạt dc mục tiêu đó, PCD phải mang mặt nạ rân chủ, nhân quyền, XHDS để thu hút đám con nít ngu xuẫn “đoàn kết” tưởng là chống cộng nhưng thực sự là củng cố cho DCS tồn tại lâu dài hơn, điều đáng buồn là đại đa số NVHNgoai5, thành trì chống cộng cũng ko nhìn ra.

Mel
30.7.2014

CXN

++++++++++++++++++++++++++

http://www.viet.rfi.fr/viet-nam/20140725-pham-chi-dung-vi-sao-ong-pham-quang-nghi-«-dien-kien-»-chinh-gio

VIỆT – MỸ –
Bài đăng : Thứ sáu 25 Tháng Bẩy 2014 – Sửa đổi lần cuối Thứ bảy 26 Tháng Bẩy 2014


Phạm Chí Dũng: Vì sao ông Phạm Quang Nghị diện kiến chính giới Mỹ?

Nhà bình luận Phạm Chí Dũng.

Nhà bình luận Phạm Chí Dũng.

DR

Chuyến đi Mỹ của Ngoại trưởng Việt Nam Phạm Bình Minh theo lời mời của Hoa Kỳ, nhất là sau sự kiện Trung Quốc ngang nhiên đưa giàn khoan Hải Dương Thạch Du 981 vào vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam tại Hoàng Sa, được nhiều người chờ đợi nhưng mãi vẫn không thấy động tĩnh gì. Trong khi mới đây lại bất ngờ có tin ông Phạm Quang Nghị, ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Thành ủy Hà Nội viếng thăm nước Mỹ.

Có dư luận cho rằng bên cạnh xu hướng mở rộng về phía phương Tây, chuyến đi của nhân vật này còn nhằm nâng cao uy tín trong cuộc chạy đua giành ngôi thứ tại Đại hội Đảng lần thứ 12 sắp tới.

Chúng tôi đã đặt câu hỏi về vấn đề trên với nhà bình luận Phạm Chí Dũng ở Saigon.

RFI : Thân chào nhà bình luận Phạm Chí Dũng. Anh có nhận định như thế nào về chuyến đi Mỹ khá bất ngờ của ông Phạm Quang Nghị ?

Nhà bình luận Phạm Chí Dũng : Đúng ra là ông Phạm Bình Minh đã được đi Mỹ vào tháng 5/2014, sau vụ giàn khoan Hải Dương 981 của Trung Quốc và sau lời mời cấp tốc của ông John Kerry, Ngoại trưởng Hoa Kỳ. Nhưng điều ngạc nhiên là hơn hai tháng qua, ông Phạm Bình Minh đã chẳng đi đâu cả, thay vào đó là một ủy viên Bộ Chính trị, cấp cao hơn hẳn so với ông. Chỉ có điều là người cùng họ với ông Phạm Bình Minh lại không hề đảm trách công việc ngoại giao, mà lại là người của khối Đảng.

Người ta dễ suy luận, có thể đây là quan hệ chỉ giữa các đảng chính trị với nhau thôi, mà không phải thực hiện công việc ngoại giao thường thấy như ông Phạm Bình Minh. Có lẽ là càng không phải giải quyết một vấn đề gì thuộc về mối quan hệ xung khắc ở Biển Đông, mà Hoa Kỳ là một thành tố tham gia cùng với Việt Nam.

RFI : Nếu như vậy, chuyến đi này theo anh có mục đích gì ?

Người ta đang cân nhắc về một số mục đích của ông Phạm Quang Nghị. Vì đây là một sự xuất hiện đột ngột và khá kỳ lạ – theo dư luận là như vậy. Sự xuất hiện của ông Phạm Quang Nghị trong bối cảnh này đã dấy lên hàng loạt câu hỏi, cũng như cách đây đúng một năm, vào tháng 7/2013 sự xuất hiện tương đối bất ngờ của ông Trương Tấn Sang ở Nhà Trắng. Nhưng dù sao đó cũng là một cuộc gặp chính thức với Tổng thống Barack Obama.

Còn lần này thì có lẽ ông Phạm Quang Nghị đến chỉ với một tư cách ẩn giấu nào đó, vì chuyến đi của ông thực hiện từ ngày 21/7, nhưng đến hơn hai ngày sau báo chí Việt Nam mới đưa tin, và cũng chỉ đưa tin một cách dè dặt. Trong khi đó, báo chí nước ngoài gần như không thông tin về chuyến công du của ông Phạm Quang Nghị. Điều đó gợi cho người ta những câu hỏi là ông Phạm Quang Nghị với vai trò gì và với những mục tiêu như thế nào ?

Theo tôi, có lẽ chuyến đi của ông nằm trong bối cảnh ông Phạm Bình Minh chưa được đi Mỹ, và mới cách đây một tháng đã diễn ra chuyến đi đến Hà Nội của Dương Khiết Trì – ủy viên Quốc vụ viện Trung Quốc.

Điều này cho thấy có lẽ những người bên Đảng đã thấy rằng, đến lúc này họ phải nâng cao tinh thần và vai trò của họ : vai trò Đảng lãnh đạo toàn diện, chứ không phải là Chính phủ. Chính phủ chỉ đóng vai trò quản lý, và nhân dân cùng lắm chỉ là vai trò « làm chủ » mà thôi. Còn trên hết, cao hơn tất cả vẫn là Đảng.

Lý do thứ hai theo dư luận, hiện nay mối quan hệ Việt Nam và Mỹ dường như đang xích lại gần nhau. Đặc biệt là sau những vụ xung đột giữa Trung Quốc và Việt Nam tại Biển Đông, làm cho ngay cả những người bảo thủ ở Hà Nội cũng phải nhận ra rằng họ không thể trông chờ quá nhiều vào Trung Quốc, vào « Thiên triều ». Họ cần có một cánh tay hỗ trợ nào đó từ phía phương Tây, và Mỹ chính là một quốc gia năng nổ, tích cực nhất về việc này.

Chúng ta đã biết là vào trung tuần tháng Bảy, Thượng nghị viện Mỹ đã biểu quyết nhất trí đến 100% bản nghị quyết số 412, yêu cầu Trung Quốc trở về nguyên trạng trước thời điểm tháng 5/2014. Trước đó, phát biểu tại trường đại học quân sự West Point, Tổng thống Barack Obama cũng đã nói thẳng khả năng Mỹ có thể điều binh lực tới khu vực Biển Đông, nếu tại đây xảy ra xung đột.

Điều đó cho thấy chỉ có Mỹ mới có thể là một đối tác chiến lược hoặc một đối tác quân sự hỗ trợ cho Việt Nam trong hoàn cảnh này. Nó tác động đến tâm lý những người bảo thủ ở Hà Nội. Chính vì vậy, họ đã quyết định đi Mỹ.

Nhưng không phải ông Nguyễn Phú Trọng đi Mỹ, mà là ông Phạm Quang Nghị. Tôi cũng muốn nhắc lại, trong năm 2013 ông Nguyễn Phú Trọng chưa hề đặt chân đến Mỹ mà chỉ có ông Trương Tấn Sang gặp Tổng thống Barack Obama. Và ông Nguyễn Tấn Dũng được coi là có một chuyến đi đàm phán về TPP tại New York với Bộ trưởng Thương mại Mỹ. Trong khi đó ông Nguyễn Phú Trọng chỉ đến Thái Lan để thăm hỏi, làm việc với nữ Thủ tướng Yingluck – hiện nay đã bị truất quyền, và đến một trường đại học Thái Lan để nhận tấm bằng danh dự về chính trị học mà thôi.

Chính vì thế, bên Đảng có lẽ thấy cần phải nâng cao vai trò của họ, và đã quyết định để ông Phạm Quang Nghị đi – ông cũng là một người được coi là ứng cử viên sáng giá cho cương vị Tổng bí thư. Ông Phạm Quang Nghị đi Mỹ, cũng là ra mắt chính giới Mỹ – ít nhất là có một chút diện kiến.

RFI : Chúng ta vừa đặt giả thiết chuyến đi này có liên hệ tới vấn đề Biển Đông hay nhằm nâng tầm các nhân vật trong đảng, nhưng nếu theo dõi thì người ta thấy các chính khách Mỹ mà ông Phạm Quang Nghị tiếp xúc không phải là cao cấp lắm…

Đúng là như vậy. Có một điều đáng tiếc cho ông Phạm Quang Nghị là ông đã không được gặp chính Ngoại trưởng Mỹ trong chuyến đi lần này, ít nhất là cho tới giờ phút này. Thay vào đó, chỉ có Thứ trưởng Ngoại giao Wendy Sherman tới gặp ông Nghị để chào và chuyển lời thăm hỏi của ông John Kerry.

Tại Washington, ông Phạm Quang Nghị đã có những cuộc làm việc với Cố vấn cao cấp của Ngoại trưởng John Kerry là ông Thomas Shannon, và một Phó cố vấn an ninh quốc gia phụ trách đối ngoại là ông Tony Blinken. Có lẽ nhân vật cao cấp nhất mà ông Phạm Quang Nghị có được cuộc tiếp xúc là Chủ tịch thường trực Thượng viện Mỹ Patrick Leahy và Thượng nghị sĩ John McCain.

Như vậy, không có người đồng cấp nào ở Mỹ gặp ông Phạm Quang Nghị, như những nhân vật mà ông đã gặp ở Bắc Kinh cách đây mười tháng.

Tôi muốn nhắc lại, tháng Chín năm ngoái tại Trung Nam Hải, ông Phạm Quang Nghị đã được tiếp thân mật bởi Trương Cao Lệ, ủy viên thường vụ Bộ Chính trị Đảng Cộng sản Trung Quốc kiêm Phó thủ tướng Quốc vụ viện Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa. Và ông Phạm Quang Nghị còn hội đàm với ủy viên Bộ Chính trị kiêm Bí thư Thành ủy Bắc Kinh Quách Kim Long. Khi đó, cả Trương Cao Lệ lẫn Quách Kim Long đều ca tụng là « Đảng và Chính phủ Trung Quốc hết sức coi trọng phát triển quan hệ hữu nghị hợp tác với Việt Nam », « đánh giá cao sự phát triển mới trong quan hệ hai Đảng, hai Nhà nước và nhân dân hai nước trong thời gian qua ».

Chỉ có điều, ông Phạm Quang Nghị là một người rất kín tiếng. Tất cả những vụ việc mà khi ông Chủ tịch Thượng viện Mỹ Patrick Leahy cũng như Thượng nghị sĩ John McCain nêu ra như chủ đề chính về Biển Đông, thì nghe nói là ông Phạm Quang Nghị đã không trả lời, hoặc né tránh. Và ở đây thì cũng vậy thôi.

Chúng ta biết là ở Việt Nam, những vụ tàu Trung Quốc cố tình đâm va, gây hấn với ngư dân Việt, ông Phạm Quang Nghị đã gần như không hề lên tiếng. Người ta có cảm giác ông không chỉ là một nhân vật kín tiếng, mà còn là nhân vật « nín » tiếng. Điều đó hoàn toàn không có lợi cho ông, ít nhất trong mối tương quan so sánh với ông Nguyễn Tấn Dũng, Thủ tướng Việt Nam.

Vì dù sao ông Nguyễn Tấn Dũng vào tháng 11/2011 còn ra trước Quốc hội, để gióng lên được một tiếng nói – dù là tiếng nói nhỏ nhoi và sau đó không làm gì cả. Đó là việc cần phải có một bản nghị quyết về Biển Đông về bảo vệ chủ quyền lãnh thổ, cũng như cần có Luật Biểu tình. Và vào tháng 5/2014 tại Manila, Philippines, ông cũng đã đề cập một cách bóng gió tới điều được gọi là « tình hữu nghị viển vông » đối với Trung Quốc. Mặc dù sau đó chưa thấy hành động gì tiếp theo, nhưng dù sao vẫn còn hơn các ủy viên Bộ Chính trị khác.

RFI : Tóm lại chuyến đi của ông Phạm Quang Nghị lần này có thể đưa ra một thông điệp như thế nào, theo anh ?

Có một dấu hiệu đáng chú ý như thế này. Ông Phạm Quang Nghị dù chỉ là một ủy viên Bộ Chính trị thường, và chỉ là Bí thư Thành ủy Hà Nội, nhưng những vấn đề ông đề cập trong chuyến đi này với Thượng viện Mỹ, với Thượng nghị sĩ John McCain, lại mang tầm cỡ mà tôi có cảm giác như của một nguyên thủ quốc gia. Đề cập tới những vấn đề của quốc gia, chứ không phải của thành phố Hà Nội.

Chẳng hạn như mở rộng thị trường cho hàng hóa do Việt Nam sản xuất, hay là hạ rào cản thương mại, khuyến khích đầu tư vào Việt Nam, và đề nghị Mỹ thừa nhận kinh tế Việt Nam là nền kinh tế thị trường. Chúng ta để ý là đề nghị thừa nhận là nền kinh tế thị trường trước đây chỉ có ông Trương Tấn Sang và Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đề cập với giàn Bộ trưởng Thương mại Mỹ và những người đồng cấp.

Ngoài ra ông Phạm Quang Nghị trong buổi làm việc với Viện Dân chủ Quốc gia và Viện Cộng hòa Quốc tế của Hoa Kỳ, cũng được mô tả là đã « nêu bật ý nghĩa của quan hệ Đối tác toàn diện giữa hai nước, theo tinh thần Tuyên bố chung Việt Nam – Mỹ, trong đó hai nước cam kết tôn trọng độc lập, chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ và thể chế chính trị của nhau và khuyến khích các cuộc đối thoại và trao đổi giữa các cơ quan Đảng của hai nước ».

Báo chí Việt Nam tả khá trọng thị thế này : « Trên tinh thần đó, ông (Phạm Quang Nghị) hoan nghênh những bước đi ban đầu nhằm tìm hiểu, nghiên cứu khả năng trao đổi giữa Đảng Cộng sản Việt Nam với các đảng tham chính ở Mỹ trong thời gian tới ».

Như vậy là khẩu khí và những vấn đề mà ông Phạm Quang Nghị đề cập là khẩu khí giống như của một nguyên thủ, và có thể còn cao hơn nữa : là một Tổng bí thư Đảng. Điều đó cũng phù hợp với dư luận hiện nay, cho rằng ông đang là một ứng cử viên sáng giá cùng với ông Nguyễn Tấn Dũng cho chức vụ Tổng bí thư tại Đại hội Đảng Cộng sản Việt Nam lần thứ 12 vào năm 2016 sắp tới.

Nếu việc này diễn ra, có lẽ mối quan hệ với giới chính khách Mỹ sẽ tạo thuận lợi cho ông Phạm Quang Nghị. Và có thể thấy chuyến đi này cho dù ông Nghị không tiếp xúc trực tiếp được Bộ trưởng Ngoại giao, và càng không được diện kiến Tổng thống hay Phó tổng thống Hoa Kỳ, nhưng ông cũng đã có buổi ra mắt đối với chính giới Mỹ. Ít nhất cũng để họ biết ông là ai, và một ứng viên cho cương vị Tổng bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam là người như thế nào.

RFI : Như vậy dù không được chính thức thông báo trước, nhưng có thể coi đây là một nhân vật cao cấp đầu tiên trong đảng Cộng sản Việt Nam tiếp xúc với Hoa Kỳ, trong khi các cuộc gặp gỡ trước đây thường chỉ từ phía Chính phủ ?

Hoàn toàn đúng. Khi phân công một nhân vật trong Bộ Chính trị, tất nhiên người ta có thể tính tới cương vị Chủ tịch nước hoặc Thủ tướng – cũng là những ủy viên Bộ Chính trị, tất nhiên là cao cấp hơn Bí thư Thành ủy Hà Nội. Nhưng tại sao lại là ông Phạm Quang Nghị đi, mà không phải là ông Trương Tấn Sang hay ông Nguyễn Tấn Dũng ?

Điều đó gợi ra một ý : ông Phạm Quang Nghị có thể được coi là một « thái tử đảng » trong thời gian sắp tới. Và ông Nguyễn Phú Trọng đã chọn ông Phạm Quang Nghị thay vì ông Phạm Bình Minh để đi Mỹ, nhằm giới thiệu, ra mắt chính giới Mỹ.

Thứ nữa trên bình diện chung, có thể khiến chúng ta hình dung là bối cảnh đang dần chuyển biến. Thậm chí sắp tới có thể có những bước chuyển biến tương đối đột biến về mặt chính trị. Như thế càng cho thấy là Việt Nam đang dần dần âm thầm thực hiện một chính sách « xoay trục » sang phương Tây. Đặc biệt là sau sự kiện giàn khoan Hải Dương 981, lộ rõ ý đồ thôn tính của Trung Quốc đối với Việt Nam.

Vì ngay cả những người bảo thủ Việt Nam cũng đang phải tính tới việc dựa vào Mỹ. Mặc dù họ không dám tuyên bố chính thức ra, nhưng hành động của họ cho thấy điều đó. Và có một điểm thú vị thế này : chúng tôi có cảm giác như là bối cảnh Việt Nam đang gần giống những gì mà Miến Điện đã trải qua vào cuối năm 2010 bước sang năm 2011.

RFI : Anh có cho là Việt Nam cũng sẽ chuyển đổi như Miến Điện đã làm, dù chỉ một phần ?

Chúng ta biết là cuối năm 2010, ông Thein Sein đã trở thành Tổng thống dân sự đầu tiên của Miến Điện. Đến năm 2011, ông đã phóng thích nữ lãnh tụ đối lập của đảng Liên đoàn Quốc gia Vì dân chủ, bà Aung San Suu Kyi. Và sau đó Miến Điện trải qua hàng loạt biến đổi, thậm chí được coi là những biến đổi ngoạn mục, dân chủ hóa, mở rộng.

Gần đây nhất Miến Điện vừa chính thức hủy bỏ một dự án lên tới 20 tỉ đô la của Trung Quốc – một dự án đường sắt chạy tới tận Côn Minh, bởi áp lực dư luận từ người dân trong nước quá lớn.

Có một chút hy vọng là xu hướng chính trị Việt Nam đang chuyển đổi dần như xu hướng của Miến Điện trong những năm qua. Mặc dù độ trễ chuyển đổi của Việt Nam so với Miến Điện là khoảng ba năm, nhưng bắt đầu từ bây giờ vẫn còn kịp !

Nếu chính quyền Than Shwe ở Miến Điện trước đây thấy rằng dứt khoát phải chuyển đổi – và Than Shwe đã ủy nhiệm cho Thein Sein làm việc đó, nếu không thì đất nước sẽ tan hoang, nội chiến, nền kinh tế sẽ sụp đổ – thì những người cộng sản, tôi muốn nhấn mạnh là những người cộng sản bảo thủ ở Việt Nam, có lẽ cũng đang nhận ra điều đó.

Thậm chí nhận ra một cách sâu sắc. Rằng tất cả những vấn nạn, những hệ quả của xã hội Việt Nam, nền kinh tế Việt Nam và sẽ dắt dây tới nền chính trị Việt Nam, rất có thể sẽ sụp đổ trong những năm tới nếu không thay đổi. Chính vì vậy, có lẽ là họ đang nghiên cứu kịch bản Miến Điện. Làm thế nào để có một sự chuyển đổi yên bình, không đổ máu, mà họ vẫn giữ được quyền lực. Tất cả vẫn còn hầu như y nguyên, chỉ chia bớt cho dân chúng một số quyền dân chủ nào đó.

Và nếu điều đó được thực hiện – tôi giả thiết là được thực hiện với vai trò của ông Phạm Quang Nghị chẳng hạn – thì dù sao cũng có thể coi đó là một tín hiệu tích cực. Như thế, chuyến đi Mỹ lần này của ông là tiền đề cho những dấu hiệu tích cực sau này.

Mặc dù chưa thể nói là những người cộng sản bảo thủ ở Việt Nam họ đã thực sự hồi tâm hay thành tâm, trước tất cả những việc cần phải làm cho dân chủ hóa đất nước sắp tới. Nhưng dù sao theo tôi, trong giai đoạn vài năm tới với những dấu hiệu đã chuyển biến từ bây giờ, sẽ là cơ hội cho dân chủ, nhân quyền và xã hội dân sự ở Việt Nam.

RFI : Có lẽ khi đem giàn khoan đến Hoàng Sa, hệ quả mà Bắc Kinh không ngờ là việc Việt Nam « xoay trục » ?

Tất cả cần cô đọng ở một câu thôi : « Cám ơn giàn khoan Hải Dương 981 ! »

RFI : Xin rất cảm ơn nhà bình luận Phạm Chí Dũng đã vui lòng nhận trả lời phỏng vấn của RFI Việt ngữ hôm nay.

Nhà bình luận Phạm Chí Dũng – Saigon

25/07/2014
by Thụy My
More
http://www.whitehouse.gov/the-press-office/2014/05/28/remarks-president-united-states-military-academy-commencement-ceremonyThe White HouseOffice of the Press Secretary

For Immediate Release
May 28, 2014

Remarks by the President at the United States Military Academy Commencement Ceremony

U.S. Military Academy-West Point
West Point, New York

10:22 A.M. EDT

THE PRESIDENT:  Thank you.  (Applause.)  Thank you so much.  Thank you.  And thank you, General Caslen, for that introduction.  To General Trainor, General Clarke, the faculty and staff at West Point — you have been outstanding stewards of this proud institution and outstanding mentors for the newest officers in the United States Army.  I’d like to acknowledge the Army’s leadership — General McHugh — Secretary McHugh, General Odierno, as well as Senator Jack Reed, who is here, and a proud graduate of West Point himself.

To the class of 2014, I congratulate you on taking your place on the Long Gray Line.  Among you is the first all-female command team — Erin Mauldin and Austen Boroff.  In Calla Glavin, you have a Rhodes Scholar.  And Josh Herbeck proves that West Point accuracy extends beyond the three-point line.  To the entire class, let me reassure you in these final hours at West Point:  As Commander-in-Chief, I hereby absolve all cadets who are on restriction for minor conduct offenses.  (Laughter and applause.)  Let me just say that nobody ever did that for me when I was in school.  (Laughter.)

I know you join me in extending a word of thanks to your families.  Joe DeMoss, whose son James is graduating, spoke for a whole lot of parents when he wrote me a letter about the sacrifices you’ve made.  “Deep inside,” he wrote, “we want to explode with pride at what they are committing to do in the service of our country.”  Like several graduates, James is a combat veteran.  And I would ask all of us here today to stand and pay tribute — not only to the veterans among us, but to the more than 2.5 million Americans who have served in Iraq and Afghanistan, as well as their families.  (Applause.)

This is a particularly useful time for America to reflect on those who have sacrificed so much for our freedom, a few days after Memorial Day.  You are the first class to graduate since 9/11 who may not be sent into combat in Iraq or Afghanistan.  (Applause.)  When I first spoke at West Point in 2009, we still had more than 100,000 troops in Iraq.  We were preparing to surge in Afghanistan.  Our counterterrorism efforts were focused on al Qaeda’s core leadership — those who had carried out the 9/11 attacks.  And our nation was just beginning a long climb out of the worst economic crisis since the Great Depression.

Four and a half years later, as you graduate, the landscape has changed.  We have removed our troops from Iraq.  We are winding down our war in Afghanistan.  Al Qaeda’s leadership on the border region between Pakistan and Afghanistan has been decimated, and Osama bin Laden is no more.  (Applause.)  And through it all, we’ve refocused our investments in what has always been a key source of American strength:  a growing economy that can provide opportunity for everybody who’s willing to work hard and take responsibility here at home.

In fact, by most measures, America has rarely been stronger relative to the rest of the world.  Those who argue otherwise — who suggest that America is in decline, or has seen its global leadership slip away — are either misreading history or engaged in partisan politics.  Think about it.  Our military has no peer.  The odds of a direct threat against us by any nation are low and do not come close to the dangers we faced during the Cold War.
Meanwhile, our economy remains the most dynamic on Earth; our businesses the most innovative.  Each year, we grow more energy independent.  From Europe to Asia, we are the hub of alliances unrivaled in the history of nations.  America continues to attract striving immigrants.  The values of our founding inspire leaders in parliaments and new movements in public squares around the globe.  And when a typhoon hits the Philippines, or schoolgirls are kidnapped in Nigeria, or masked men occupy a building in Ukraine, it is America that the world looks to for help.  (Applause.)  So the United States is and remains the one indispensable nation.  That has been true for the century passed and it will be true for the century to come.

But the world is changing with accelerating speed.  This presents opportunity, but also new dangers.  We know all too well, after 9/11, just how technology and globalization has put power once reserved for states in the hands of individuals, raising the capacity of terrorists to do harm.  Russia’s aggression toward former Soviet states unnerves capitals in Europe, while China’s economic rise and military reach worries its neighbors.  From Brazil to India, rising middle classes compete with us, and governments seek a greater say in global forums.  And even as developing nations embrace democracy and market economies, 24-hour news and social media makes it impossible to ignore the continuation of sectarian conflicts and failing states and popular uprisings that might have received only passing notice a generation ago.

It will be your generation’s task to respond to this new world.  The question we face, the question each of you will face, is not whether America will lead, but how we will lead — not just to secure our peace and prosperity, but also extend peace and prosperity around the globe.

Now, this question isn’t new.  At least since George Washington served as Commander-in-Chief, there have been those who warned against foreign entanglements that do not touch directly on our security or economic wellbeing.  Today, according to self-described realists, conflicts in Syria or Ukraine or the Central African Republic are not ours to solve.  And not surprisingly, after costly wars and continuing challenges here at home, that view is shared by many Americans.

A different view from interventionists from the left and right says that we ignore these conflicts at our own peril; that America’s willingness to apply force around the world is the ultimate safeguard against chaos, and America’s failure to act in the face of Syrian brutality or Russian provocations not only violates our conscience, but invites escalating aggression in the future.

And each side can point to history to support its claims. But I believe neither view fully speaks to the demands of this moment.  It is absolutely true that in the 21st century American isolationism is not an option.  We don’t have a choice to ignore what happens beyond our borders.  If nuclear materials are not secure, that poses a danger to American cities.  As the Syrian civil war spills across borders, the capacity of battle-hardened extremist groups to come after us only increases.  Regional aggression that goes unchecked — whether in southern Ukraine or the South China Sea, or anywhere else in the world — will ultimately impact our allies and could draw in our military.  We can’t ignore what happens beyond our boundaries.

And beyond these narrow rationales, I believe we have a real stake, an abiding self-interest, in making sure our children and our grandchildren grow up in a world where schoolgirls are not kidnapped and where individuals are not slaughtered because of tribe or faith or political belief.  I believe that a world of greater freedom and tolerance is not only a moral imperative, it also helps to keep us safe.

But to say that we have an interest in pursuing peace and freedom beyond our borders is not to say that every problem has a military solution.  Since World War II, some of our most costly mistakes came not from our restraint, but from our willingness to rush into military adventures without thinking through the consequences — without building international support and legitimacy for our action; without leveling with the American people about the sacrifices required.  Tough talk often draws headlines, but war rarely conforms to slogans.  As General Eisenhower, someone with hard-earned knowledge on this subject, said at this ceremony in 1947:  “War is mankind’s most tragic and stupid folly; to seek or advise its deliberate provocation is a black crime against all men.”

Like Eisenhower, this generation of men and women in uniform know all too well the wages of war, and that includes those of you here at West Point.  Four of the servicemembers who stood in the audience when I announced the surge of our forces in Afghanistan gave their lives in that effort.  A lot more were wounded.  I believe America’s security demanded those deployments.  But I am haunted by those deaths.  I am haunted by those wounds.  And I would betray my duty to you and to the country we love if I ever sent you into harm’s way simply because I saw a problem somewhere in the world that needed to be fixed, or because I was worried about critics who think military intervention is the only way for America to avoid looking weak.

Here’s my bottom line:  America must always lead on the world stage.  If we don’t, no one else will.  The military that you have joined is and always will be the backbone of that leadership.  But U.S. military action cannot be the only — or even primary — component of our leadership in every instance. Just because we have the best hammer does not mean that every problem is a nail.  And because the costs associated with military action are so high, you should expect every civilian leader — and especially your Commander-in-Chief — to be clear about how that awesome power should be used.

So let me spend the rest of my time describing my vision for how the United States of America and our military should lead in the years to come, for you will be part of that leadership.

First, let me repeat a principle I put forward at the outset of my presidency:  The United States will use military force, unilaterally if necessary, when our core interests demand it — when our people are threatened, when our livelihoods are at stake, when the security of our allies is in danger.  In these circumstances, we still need to ask tough questions about whether our actions are proportional and effective and just.  International opinion matters, but America should never ask permission to protect our people, our homeland, or our way of life.  (Applause.)

On the other hand, when issues of global concern do not pose a direct threat to the United States, when such issues are at stake — when crises arise that stir our conscience or push the world in a more dangerous direction but do not directly threaten us — then the threshold for military action must be higher.  In such circumstances, we should not go it alone.  Instead, we must mobilize allies and partners to take collective action.  We have to broaden our tools to include diplomacy and development; sanctions and isolation; appeals to international law; and, if just, necessary and effective, multilateral military action.  In such circumstances, we have to work with others because collective action in these circumstances is more likely to succeed, more likely to be sustained, less likely to lead to costly mistakes.

This leads to my second point:  For the foreseeable future, the most direct threat to America at home and abroad remains terrorism.  But a strategy that involves invading every country that harbors terrorist networks is naïve and unsustainable.  I believe we must shift our counterterrorism strategy — drawing on the successes and shortcomings of our experience in Iraq and Afghanistan — to more effectively partner with countries where terrorist networks seek a foothold.

And the need for a new strategy reflects the fact that today’s principal threat no longer comes from a centralized al Qaeda leadership.  Instead, it comes from decentralized al Qaeda affiliates and extremists, many with agendas focused in countries where they operate.  And this lessens the possibility of large-scale 9/11-style attacks against the homeland, but it heightens the danger of U.S. personnel overseas being attacked, as we saw in Benghazi.  It heightens the danger to less defensible targets, as we saw in a shopping mall in Nairobi.

So we have to develop a strategy that matches this diffuse threat — one that expands our reach without sending forces that stretch our military too thin, or stir up local resentments.  We need partners to fight terrorists alongside us.  And empowering partners is a large part of what we have done and what we are currently doing in Afghanistan.

Together with our allies, America struck huge blows against al Qaeda core and pushed back against an insurgency that threatened to overrun the country.  But sustaining this progress depends on the ability of Afghans to do the job.  And that’s why we trained hundreds of thousands of Afghan soldiers and police.  Earlier this spring, those forces, those Afghan forces, secured an election in which Afghans voted for the first democratic transfer of power in their history.  And at the end of this year, a new Afghan President will be in office and America’s combat mission will be over.  (Applause.)

Now, that was an enormous achievement made because of America’s armed forces.  But as we move to a train-and-advise mission in Afghanistan, our reduced presence allows us to more effectively address emerging threats in the Middle East and North Africa.  So, earlier this year, I asked my national security team to develop a plan for a network of partnerships from South Asia to the Sahel.  Today, as part of this effort, I am calling on Congress to support a new Counterterrorism Partnerships Fund of up to $5 billion, which will allow us to train, build capacity, and facilitate partner countries on the front lines.  And these resources will give us flexibility to fulfill different missions, including training security forces in Yemen who have gone on the offensive against al Qaeda; supporting a multinational force to keep the peace in Somalia; working with European allies to train a functioning security force and border patrol in Libya; and facilitating French operations in Mali.

A critical focus of this effort will be the ongoing crisis in Syria.  As frustrating as it is, there are no easy answers, no military solution that can eliminate the terrible suffering anytime soon.  As President, I made a decision that we should not put American troops into the middle of this increasingly sectarian war, and I believe that is the right decision.  But that does not mean we shouldn’t help the Syrian people stand up against a dictator who bombs and starves his own people.  And in helping those who fight for the right of all Syrians to choose their own future, we are also pushing back against the growing number of extremists who find safe haven in the chaos.

So with the additional resources I’m announcing today, we will step up our efforts to support Syria’s neighbors — Jordan and Lebanon; Turkey and Iraq — as they contend with refugees and confront terrorists working across Syria’s borders.  I will work with Congress to ramp up support for those in the Syrian opposition who offer the best alternative to terrorists and brutal dictators.  And we will continue to coordinate with our friends and allies in Europe and the Arab World to push for a political resolution of this crisis, and to make sure that those countries and not just the United States are contributing their fair share to support the Syrian people.

Let me make one final point about our efforts against terrorism.  The partnerships I’ve described do not eliminate the need to take direct action when necessary to protect ourselves. When we have actionable intelligence, that’s what we do — through capture operations like the one that brought a terrorist involved in the plot to bomb our embassies in 1998 to face justice; or drone strikes like those we’ve carried out in Yemen and Somalia.  There are times when those actions are necessary, and we cannot hesitate to protect our people.

But as I said last year, in taking direct action we must uphold standards that reflect our values.  That means taking strikes only when we face a continuing, imminent threat, and only where there is no certainty — there is near certainty of no civilian casualties.  For our actions should meet a simple test:  We must not create more enemies than we take off the battlefield.

I also believe we must be more transparent about both the basis of our counterterrorism actions and the manner in which they are carried out.  We have to be able to explain them publicly, whether it is drone strikes or training partners.  I will increasingly turn to our military to take the lead and provide information to the public about our efforts.  Our intelligence community has done outstanding work, and we have to continue to protect sources and methods.  But when we cannot explain our efforts clearly and publicly, we face terrorist propaganda and international suspicion, we erode legitimacy with our partners and our people, and we reduce accountability in our own government.

And this issue of transparency is directly relevant to a third aspect of American leadership, and that is our effort to strengthen and enforce international order.

After World War II, America had the wisdom to shape institutions to keep the peace and support human progress — from NATO and the United Nations, to the World Bank and IMF.  These institutions are not perfect, but they have been a force multiplier.  They reduce the need for unilateral American action and increase restraint among other nations.

Now, just as the world has changed, this architecture must change as well.  At the height of the Cold War, President Kennedy spoke about the need for a peace based upon, “a gradual evolution in human institutions.”  And evolving these international institutions to meet the demands of today must be a critical part of American leadership.

Now, there are a lot of folks, a lot of skeptics, who often downplay the effectiveness of multilateral action.  For them, working through international institutions like the U.N. or respecting international law is a sign of weakness.  I think they’re wrong.  Let me offer just two examples why.

In Ukraine, Russia’s recent actions recall the days when Soviet tanks rolled into Eastern Europe.   But this isn’t the Cold War.  Our ability to shape world opinion helped isolate Russia right away.  Because of American leadership, the world immediately condemned Russian actions; Europe and the G7 joined us to impose sanctions; NATO reinforced our commitment to Eastern European allies; the IMF is helping to stabilize Ukraine’s economy; OSCE monitors brought the eyes of the world to unstable parts of Ukraine.  And this mobilization of world opinion and international institutions served as a counterweight to Russian propaganda and Russian troops on the border and armed militias in ski masks.

This weekend, Ukrainians voted by the millions.  Yesterday, I spoke to their next President.  We don’t know how the situation will play out and there will remain grave challenges ahead, but standing with our allies on behalf of international order working with international institutions, has given a chance for the Ukrainian people to choose their future without us firing a shot.

Similarly, despite frequent warnings from the United States and Israel and others, the Iranian nuclear program steadily advanced for years.  But at the beginning of my presidency, we built a coalition that imposed sanctions on the Iranian economy, while extending the hand of diplomacy to the Iranian government.  And now we have an opportunity to resolve our differences peacefully.

The odds of success are still long, and we reserve all options to prevent Iran from obtaining a nuclear weapon.  But for the first time in a decade, we have a very real chance of achieving a breakthrough agreement — one that is more effective and durable than what we could have achieved through the use of force.  And throughout these negotiations, it has been our willingness to work through multilateral channels that kept the world on our side.

The point is this is American leadership.  This is American strength.  In each case, we built coalitions to respond to a specific challenge.  Now we need to do more to strengthen the institutions that can anticipate and prevent problems from spreading.  For example, NATO is the strongest alliance the world has ever known.  But we’re now working with NATO allies to meet new missions, both within Europe where our Eastern allies must be reassured, but also beyond Europe’s borders where our NATO allies must pull their weight to counterterrorism and respond to failed states and train a network of partners.

Likewise, the U.N. provides a platform to keep the peace in states torn apart by conflict.  Now we need to make sure that those nations who provide peacekeepers have the training and equipment to actually keep the peace, so that we can prevent the type of killing we’ve seen in Congo and Sudan.  We are going to deepen our investment in countries that support these peacekeeping missions, because having other nations maintain order in their own neighborhoods lessens the need for us to put our own troops in harm’s way.  It’s a smart investment.  It’s the right way to lead.  (Applause.)

Keep in mind, not all international norms relate directly to armed conflict.  We have a serious problem with cyber-attacks, which is why we’re working to shape and enforce rules of the road to secure our networks and our citizens.  In the Asia Pacific, we’re supporting Southeast Asian nations as they negotiate a code of conduct with China on maritime disputes in the South China Sea.  And we’re working to resolve these disputes through international law.  That spirit of cooperation needs to energize the global effort to combat climate change — a creeping national security crisis that will help shape your time in uniform, as we are called on to respond to refugee flows and natural disasters and conflicts over water and food, which is why next year I intend to make sure America is out front in putting together a global framework to preserve our planet.

You see, American influence is always stronger when we lead by example.  We can’t exempt ourselves from the rules that apply to everybody else.  We can’t call on others to make commitments to combat climate change if a whole lot of our political leaders deny that it’s taking place.  We can’t try to resolve problems in the South China Sea when we have refused to make sure that the Law of the Sea Convention is ratified by our United States Senate, despite the fact that our top military leaders say the treaty advances our national security.  That’s not leadership; that’s retreat.  That’s not strength; that’s weakness.  It would be utterly foreign to leaders like Roosevelt and Truman, Eisenhower and Kennedy.

I believe in American exceptionalism with every fiber of my being.  But what makes us exceptional is not our ability to flout international norms and the rule of law; it is our willingness to affirm them through our actions.  (Applause.)  And that’s why I will continue to push to close Gitmo — because American values and legal traditions do not permit the indefinite detention of people beyond our borders.  (Applause.)  That’s why we’re putting in place new restrictions on how America collects and uses intelligence — because we will have fewer partners and be less effective if a perception takes hold that we’re conducting surveillance against ordinary citizens.  (Applause.)  America does not simply stand for stability or the absence of conflict, no matter what the cost.  We stand for the more lasting peace that can only come through opportunity and freedom for people everywhere.

Which brings me to the fourth and final element of American leadership:  Our willingness to act on behalf of human dignity.  America’s support for democracy and human rights goes beyond idealism — it is a matter of national security.  Democracies are our closest friends and are far less likely to go to war.  Economies based on free and open markets perform better and become markets for our goods.  Respect for human rights is an antidote to instability and the grievances that fuel violence and terror.

A new century has brought no end to tyranny.  In capitals around the globe — including, unfortunately, some of America’s partners — there has been a crackdown on civil society.  The cancer of corruption has enriched too many governments and their cronies, and enraged citizens from remote villages to iconic squares.  And watching these trends, or the violent upheavals in parts of the Arab World, it’s easy to be cynical.

But remember that because of America’s efforts, because of American diplomacy and foreign assistance as well as the sacrifices of our military, more people live under elected governments today than at any time in human history.  Technology is empowering civil society in ways that no iron fist can control.  New breakthroughs are lifting hundreds of millions of people out of poverty.  And even the upheaval of the Arab World reflects the rejection of an authoritarian order that was anything but stable, and now offers the long-term prospect of more responsive and effective governance.

In countries like Egypt, we acknowledge that our relationship is anchored in security interests — from peace treaties with Israel, to shared efforts against violent extremism.  So we have not cut off cooperation with the new government, but we can and will persistently press for reforms that the Egyptian people have demanded.

And meanwhile, look at a country like Burma, which only a few years ago was an intractable dictatorship and hostile to the United States — 40 million people.  Thanks to the enormous courage of the people in that country, and because we took the diplomatic initiative, American leadership, we have seen political reforms opening a once closed society; a movement by Burmese leadership away from partnership with North Korea in favor of engagement with America and our allies.  We’re now supporting reform and badly needed national reconciliation through assistance and investment, through coaxing and, at times, public criticism.  And progress there could be reversed, but if Burma succeeds we will have gained a new partner without having fired a shot.  American leadership.

In each of these cases, we should not expect change to happen overnight.  That’s why we form alliances not just with governments, but also with ordinary people.  For unlike other nations, America is not afraid of individual empowerment, we are strengthened by it.  We’re strengthened by civil society.  We’re strengthened by a free press.  We’re strengthened by striving entrepreneurs and small businesses.  We’re strengthened by educational exchange and opportunity for all people, and women and girls.  That’s who we are.  That’s what we represent.  (Applause.)

I saw that through a trip to Africa last year, where American assistance has made possible the prospect of an AIDS-free generation, while helping Africans care themselves for their sick.  We’re helping farmers get their products to market, to feed populations once endangered by famine.  We aim to double access to electricity in sub-Saharan Africa so people are connected to the promise of the global economy.  And all this creates new partners and shrinks the space for terrorism and conflict.

Now, tragically, no American security operation can eradicate the threat posed by an extremist group like Boko Haram, the group that kidnapped those girls.  And that’s why we have to focus not just on rescuing those girls right away, but also on supporting Nigerian efforts to educate its youth.  This should be one of the hard-earned lessons of Iraq and Afghanistan, where our military became the strongest advocate for diplomacy and development.  They understood that foreign assistance is not an afterthought, something nice to do apart from our national defense, apart from our national security.  It is part of what makes us strong.

Ultimately, global leadership requires us to see the world as it is, with all its danger and uncertainty.  We have to be prepared for the worst, prepared for every contingency.  But American leadership also requires us to see the world as it should be — a place where the aspirations of individual human beings really matters; where hopes and not just fears govern; where the truths written into our founding documents can steer the currents of history in a direction of justice.  And we cannot do that without you.

Class of 2014, you have taken this time to prepare on the quiet banks of the Hudson.  You leave this place to carry forward a legacy that no other military in human history can claim.  You do so as part of a team that extends beyond your units or even our Armed Forces, for in the course of your service you will work as a team with diplomats and development experts.  You’ll get to know allies and train partners.  And you will embody what it means for America to lead the world.

Next week, I will go to Normandy to honor the men who stormed the beaches there.  And while it’s hard for many Americans to comprehend the courage and sense of duty that guided those who boarded small ships, it’s familiar to you.  At West Point, you define what it means to be a patriot.

Three years ago, Gavin White graduated from this academy. He then served in Afghanistan.  Like the soldiers who came before him, Gavin was in a foreign land, helping people he’d never met, putting himself in harm’s way for the sake of his community and his family, of the folks back home.  Gavin lost one of his legs in an attack.  I met him last year at Walter Reed.  He was wounded, but just as determined as the day that he arrived here at West Point — and he developed a simple goal.  Today, his sister Morgan will graduate.  And true to his promise, Gavin will be there to stand and exchange salutes with her.  (Applause.)

We have been through a long season of war.  We have faced trials that were not foreseen, and we’ve seen divisions about how to move forward.  But there is something in Gavin’s character, there is something in the American character that will always triumph.  Leaving here, you carry with you the respect of your fellow citizens.  You will represent a nation with history and hope on our side.  Your charge, now, is not only to protect our country, but to do what is right and just.   As your Commander-in-Chief, I know you will.

May God bless you.  May God bless our men and women in uniform.  And may God bless the United States of America.  (Applause.)

END
11:08 A.M. EDT

11 comments on “CXN_072914_5805_Là điệp viên 2 mang mà sủa nhiều quá thì lộ tim đen thôi:: Phạm Chí Dũng: Vì sao ông Phạm Quang Nghị diện kiến chính giới Mỹ?

  1. đừng tin vào lời nói của những kẻ dối trá truyền thống ngoài mục đích bảo toàn cái ghế cai trị mà bọn chúng đang ngồi cùng đống tài sản kếch xù cướp được và tương lai nối ngôi cai trị của con cháu chúng thì chúng chẳng có ý gì mang lại lợi ích toàn cục cho đất nước đâu, trong tình huống tứ bề thọ địch chúng giả vờ làm như vạy để né sao quả tạ dơi chúng đầu thôi. khi thoát hiểm rồi chúng lại đi vào quĩ đạo xoay cũ thôi, và mức độ tàn nhẫn có khi lại còn cao hơn trước nữa. cái tư duy của bọn này em hiểu nó quá mà anh Châu

    Like

  2. tư duy vụn vặt lọc lõi của lũ giòi này là tư duy nhiệm kỳ ,trong thời gian tại vị phải cố gắng làm sao vơ vét cho thật nhiều, và củng cố vệ tinh bảo vệ cho hiện tại + tương lai dòng họ nhà nó vững chắc rồi hết nhiệm kỳ thì hạ cánh an toàn. việc còn lại thì sống chết mặc dân tiền sài thoải mái, di tản con cái ra nước ngoài cho nó lành khi có cảm giác không ổn

    Like

    • he he, nói công phu là đúng rồi đấy, phải sưu tầm nhiều, còn bài KTVM thì cứ lấy những link cũ, “đó 5 năm năm trc tôi nói thế đó” v.v.. là xong, có tab rồi lục ra dễ lắm. Viết bài tấn công ai là mất công lắm nhưng phải làm
      Cám ơn lời khen nhe
      AC

      Like

  3. Blog CXN hấp dẫn Trẹm đến nỗi ngồi cả ngày:mở mắt ra là bật máy…có khách thì tiếp…tranh thủ đọc bài….còm….
    Kết quả:mắt chảy nước rồi bớt,nhưng tăng độ.
    Cổ trẹo(không biết do thoái hóa cột sống hay do ngồi hoài mà trẹo?Chỉ biết dán Salonpas thấy đở,ngồi lại trẹo tiếp)vẫn không chừa vì tin tưởng sẽ có một ngày nào đó mở máy ra,sẽ có dòng thông báo của anh Châu:CỘNG SẢN SỤP RÙI,SỤP RÙI,hahaha….
    P/s:Độ này,muội tôi,Thanh Hoa chắc có bồ mới hay sao,ít về nhà quá vậy hê>

    Like

  4. PCD càng viết bài, càng trả lời phỏng vấn các đài càng….khắm vì lòi đuôi thật của mình. Cùng một giuộc rởm, đểu cả thôi! Chủ tịch Hội Nhà báo độc lập ( thực sự là một loa rè của đảng cướp CS ) đó ! Xem ra trong thời đại Thông tin toàn cầu này thì Hội rởm này khó mà Hoàn thành nhiệm vụ loa rè của đẻng Hồ tặc.
    Nhiệm vụ chính của Hội lập ra:
    1.Là cái bẫy dụ những người đấu tranh cho Dân chủ VN nhào vô do nông nổi ( cả nhiệt huyết…) nhưng thiếu thông tin, kể cả nhẹ dạ cả tin…. Khi thấy đủ là CS giật cho sập bẫy hốt luôn một mẻ
    2. Nhiệm vụ tối quan trọng là thực hiện cho việc hạ cánh an toàn khi CS sụp đổ, bảo toàn được tính mạng và Tài sản khổng lồ do Ăn cướp và ăn cắp Tài nguyên Đất nước của lũ CS.
    Một điểm nữa cũng cần nêu là PCD và Hội NBĐL chỉ là cái loa rè của đảng cướp, thực hiện nhiệm vụ đảng cướp giao, mặt khác muốn trưng ra với Thế giới bộ mặt”sạch sẽ” hơn: VN cũng có Tự do Báo Chí đấy nhé, bài này quá xưa cũ y chang bài VN cũng có Quốc hội và QHVN còn là cơ quan quyền lực cao nhất nước!!! Một QH với hơn 90% là đv CS thì còn gì là QH của Dân, phải gọi là QH của đảng chứ. Nên thực tế ĐBQH toàn là những thằng con đv CS làm nhiệm vụ duy nhất Gật và hợp pháp hoá thành Luật các đường lối, nghị quyết của đảng cướp! Thật đáng buồn và đáng tiếc là người Dân Việt nói chung vẫn CHƯA nhìn nhận đúng bản chất về Cơ quan gọi là QH, các ĐBQH và có những Hành động tẩy chay, bài trừ nó

    Like

  5. Ồ PCD đã lòi đuôi chuột rồi à, sao sớm vậy. Điều này phải công nhận là AC tinh thật, nhìn anh có đeo kính mà kính đó là loại gì mà hay vậy . Ngay từ ngày đầu nhà TS KT rồi nhà báo độc lập PCD mới ho he từ trong hang tối om đã bị AC vạch mặt, đánh te tua và hiện nguyên hình là thằng ANcs nòi .

    Mới đầu PCD ra sức PR cho 3D, sau thấy tình hình k ăn thua quay ra PR cho đảng, nào là trên hết cao hơn hết vẫn là đảng, vai trò đảng lãnh đạo toàn diện chứ k phải CP, nào là PQN là ứng cử viên sáng giá cho chức tổng bí thư nhiệm kỳ tới. Thế này thì dân chủ mẹ gì. Toàn dân đã ngán đến tận não cái đcs này rồi mà PCD vẫn quảng cáo tuyên truyền cho đảng, thằng này nó vẫn muốn đcs lãnh đạo mãi mãi dân VN đây mà. Đúng là đồ độc ác, bẩn thỉu coi ng dân Việt như con bò.

    PCD rất biết rằng toàn dân Việt đều khao khát được Mỹ trợ giúp thì họ mới khá lên được, hắn đưa ra chiêu bài dụ : Quan hệ VN và Mỹ xích lại gần nhau ( cứ như thằng này đang làm trợ lý cho Obama k bằng , ngồi ở VN mà chém gió ghê thế) , rồi bốc phét PQN ra mắt chính giới Mỹ. Thôi đi thằng ANcs ơi ,Mỹ nghe đến hai chữ cs là tởn ra da gà rồi, ng ta bám ngay với các ông đấy mà chém gió, nào k gặp được ông này cũng gặp được ông kia ( đoán già đoán non) đúng là giọng lưỡi nhà sản k lẫn vào đâu được. Chỉ cần đọc qua bài viết này của PCD là dân Việt chạy mất dép.

    Like

  6. Bất cứ một thằng dv cs nào mà có mặt trong CP HCS là sự không mai cho đất nước . Tôi chỉ mong CP HCS mau hình thành và đặc biệt không có thằng con cs nào trong thành phần đó cả .

    Like

  7. PCD lập ra cái hội NBĐL cho có tụ, gom bi…rồi bị CXN đánh tơi bời đến nỗi không thấy hội viên nào lên tiếng hết. Chỉ toàn là ngài hội trưởng viết bài, trả lời PV….chắc là cũng bù đầu bù tóc lắm.

    Dạo này ngài TS KT PCD đâu có dám viết gì về KT nữa đâu, chỉ lạo xạo trong lãnh vực chính trị “vĩ mô” mà thui. Càng viết, càng trả lời thì mọi người càng thấy rõ bộ mặt 2 mang lẫn cái kiến thức thầy bói mù của nó.

    Like

  8. Hàng ngày tôi đọc trang Chauxunanguyen ít nhất 4 lần: sáng, trưa, chiều, đêm và thỉnh thoảng đọc trang Danlambao. Tôi chỉ đọc có 2 trang này. 5 năm nay tôi không xem tin tức từ truyền thông của bọn CSVN. 40 năm nay tôi thấy tin tức của bọn CSVN 99,99% là bịp bợm, dối trá.

    Like

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s