CXN_071515_9613_Mỹ cần VN vào TPP hay ngược lại ??? Loạt 4 bài về sản xuất nông sản của HK từ sau đệ nhị thế chiến (CAFTA, negotiation skills, farm produce). Bài 2: Sản xuất nông sản trong những năm 1980 và 1990

Sẽ loại bỏ nhiều loại phí thú y

Châu Xuân Nguyễn
+++++

Chẳng cần nhìn đâu xa, thấy Obama tự lật kèo về Nhân quyền, Tự Do, Dân Chủ là đủ thấy ai cần ai hơn.. CXN_071515_9611_Càng ngày CXN càng hiểu tâm tư của TT Thiệu tấn công Hoa Kỳ dữ dội về vi ệc bán đứng dân miền Nam đầu năm 1975 cho CSBV và Trung Cộng vì đây là lần 2, HK lại giở trò bán đứng 93 triệu dân VN cho tập đoàn ngu dốt CSVN: Đại sứ Mỹ tại VN: ‘Tình hình đang thay đ ổi’


=
CXN_070815_9517_Người Việt Hải Ngoại bị ĐCSVN, Việt Tân, XHDS, PT Dân Chủ lừa bịp như th ế nào ??? Họ không nghe lời khuyên của Cố TT Thiệu. Họ bị lừa như từng bị MTGPMN lừa mất n ước. (tricked, 27 Hội Đoàn, LĐV)
=
CXN_041215_8617_Tại sao 99% Người Việt Hải Ngoại (trong đó có CXN) muốn CSVN bị loại khỏi TPP để CS không phục hồi KTVM và sụp đổ nhưng đồng chí An Ninh Thành Ủy Phạm Chí Dũng bằng mọi cách tranh đấu (có vẻ chỉ để chống đám Đảng Viên bảo thủ thân Tàu Cộng) để VN thành công trong TPP để kéo dài ĐCS 50 hay 100 năm nữa, vậy mà NVHN vẫn tung tiền cho PCD, XHDS, Trúc Hồ, tại sao NVHN không nhìn thấy nhỉ ???? (âm mưu Lao Động Việt): Cơ Hội Thay Đổi Việt Nam (27 Hội Đoàn,LĐV,protest)

Trích bài viết dưới đây:”Đến năm 1980, chi phí cho chính phủ (và người đóng thuế) của các chương trình này đôi khi vượt quá $ 20 tỉ USD mỗi năm. Ngoài nông dân ra, nhiều cử tri phàn nàn về chi phí và lập tức bày tỏ rằng chính phủ liên bang đã thực sự trả tiền nông dân không sản xuất nông sản. Quốc hội nhận thấy cần phải thay đổi một lần nữa.“(HT)

=

Ở một xã hội thật sự dân chủ như Mỹ, Úc, lấy tiền thuế của xã hội để giúp một nhóm ngành nghề nào lâu dài cũng có cái giá chính trị của nó, mà không trợ giúp thì cũng phải trả giá chính trị (ie. phiếu bầu) của nông dân. Những chính sách trợ giá nông sản (farm subsidy) luôn luôn là ám ảnh của bất cử CP DC nào sau đệ nhị thế chiến. Đất nước nghèo có cái khổ của nó và lãnh đạo đất nước giàu cũng ko dễ, chỉ có Việt Cộng lúc nào cũng luôn luôn ca ngợi sự lãnh đạo tài tình của ĐCSVN thì (lúc trc chưa có internet) ok thôi.
=

Khổ tâm của Mỹ là khi quen trợ cấp rồi, khi NS eo hẹp, cắt trợ cấp sẽ bị chỉ trích. Chỉ có CSVN là tài nhất, ngăn sông cấm chợ 1975 đến 1978, ăn bo bo và khoai lang thả dàn, đến khi quá đói thì bỏ ngăn sông cấm chợ, ng dân năm 1978 ngay tức thì ơn bác và ơn đảng ban cho chúng con khỏi bị đói vì bo bo và khoai lang cũng thiếu. Trích bài dưới:”Những thay đổi này, đột phá khỏi các chính sách của thời đại kinh tế mới, không đến một cách dễ dàng. Quốc hội tìm cách để dễ dàng chuyển tiếp bằng cách cung cấp nông dân $ 36 tỉ thanh toán trong bảy năm mặc dù giá nông sản ở thời điểm này đang ở mức cao.“(HT)
=

Với những khó khăn của trái cây, chăn nuôi, nông sản của nông dân VN thì CS quá bất tài và tham nhũng nên chính ngân sách chúng nó cũng không đủ chi tiêu thì làm sao có tiền để trợ cấp nông dân như bên Mỹ…
Trích:”Nông dân tiếp tục cố gắng để tăng thu nhập của họ bằng cách sản xuất nhiều hơn, dù giá thấp hơn. Trong năm 1998 và một lần nữa vào năm 1999, Quốc hội đã thông qua luật cứu trợ tạm thời gia tăng trợ cấp nông nghiệp mặc dầu đạo luật năm 1996 đã bãi bỏ. Trợ cấp 22,5 tỉ USD trong năm 1999 thiết lập một kỷ lục mới về trợ cấp nông sản“(HT)
=

KẾT LUẬN
=

Với những Hiệp Định Thương Mại Á, Âu Mỹ trong vài năm gần đây, hội nhập là giết những DN còn lại của VN. Nhật khi thương lượng thì có những vùng cấm như gạo dẽo Nhật (giá đắt gấp 5 hay 10 lần Thái) và hằng loạt nông sản không bàn luận trong thương thảo, ngay cả Mỹ cũng ko áp lực nỗi nên Mỹ phải chấp nhận vị trì thương lượng của Nhật.

Trong khi đó VN bất tài, đem những tay không biết nhiều về anh ngữ, nông sản, tiêu dùng và chúng nó cũng ko tham khảo để biết ta và biết người (Mỹ) để thương lượng mà ko mở toạt cữa thị tường của VN 100 tỉ đô/năm trong khi DNNVV đóng cửa 650 ngàn/700 ngàn, GDP của DN tư nhân là 11%, hộ gia đình là 33%, DNNN thì hấp hối ở 33%, chỉ có FDI là 23% thì làm sao sản xuất để thâm nhập thị trường của những FTA’s đối tác ??? Cái ngu của ĐCSVN thì không bờ bến nhưng chúng vẫn khư khư độc nhất lãnh đạo để đưa đất nước này và dân tộc này xuống vực thẩm của nghèo đói. Nếu so sánh với ngăn sông cấm chợ thì VN phải ơn bác ơn đảng nhưng so với những đối tác ký kết FTA’s thì chúng ta là con giun con dế và mãi mãi vẫn thế nếu còn ĐCSVN độc nhất lãnh đạo.

Melbourne 15.7.2015. Châu Xuân Nguyễn

+++++++++++++
http://economics.about.com/od/americanagriculture/a/farming_80s.htm
Farming in the 1980s and 1990s
By U.S. Department of State

By the 1980s, the cost to the government (and therefore taxpayers) of these programs sometimes exceeded $20,000 million annually. Outside of farm areas, many voters complained about the cost and expressed dismay that the federal government was actually paying farmers NOT to farm. Congress felt it had to change course again.

In 1985, amid President Ronald Reagan’s calls for smaller government generally, Congress enacted a new farm law designed to reduce farmers’ dependence on government aid and to improve the international competitiveness of U.S.

farm products. The law reduced support prices, and it idled 16 to 18 million hectares of environmentally sensitive cropland for 10 to 15 years. Although the 1985 law only modestly affected the government farm-assistance structure, improving economic times helped keep the subsidy totals down.

As federal budget deficits ballooned throughout the late 1980s, however, Congress continued to look for ways to cut federal spending. In 1990, it approved legislation that encouraged farmers to plant crops for which they traditionally had not received deficiency payments, and it reduced the amount of land for which farmers could qualify for deficiency payments. The new law retained high and rigid price supports for certain commodities, and extensive government management of some farm commodity markets continued, however.

That changed dramatically in 1996. A new Republican Congress, elected in 1994, sought to wean farmers from their reliance on government assistance. The Freedom-to-Farm Act dismantled the costliest price- and income-support programs and freed farmers to produce for global markets without restraints on how many crops they planted.

Under the law, farmers would get fixed subsidy payments unrelated to market prices. The law also ordered that dairy price supports be phased out.

These changes, a sharp break from the policies of the New Deal era, did not come easily. Congress sought to ease the transition by providing farmers $36,000 million in payments over seven years even though crop prices at the time were at high levels. Price supports for peanuts and sugar were kept, and those for soybeans, cotton, and rice were actually raised. Marketing orders for oranges and some other crops were little changed. Even with these political concessions to farmers, questions remained whether the less controlled system would endure. Under the new law, government supports would revert to the old system in 2002 unless Congress were to act to keep market prices and support payments decoupled.

New dark clouds appeared by 1998, when demand for U.S. farm products slumped in important, financially distressed parts of Asia; farm exports fell sharply, and crop and livestock prices plunged. Farmers continued to try to boost their incomes by producing more, despite lower prices. In 1998 and again in 1999, Congress passed bailout laws that temporarily boosted farm subsidies the 1996 act had tried to phase out. Subsidies of $22,500 million in 1999 actually set a new record.

Next Article: Farm Policies and World Trade

This article is adapted from the book “Outline of the U.S. Economy” by Conte and Carr and has been adapted with permission from the U.S. Department of State.

+++++++++++
Google dịch CXN hiệu đính
=
Sản xuất nông sản trong những năm 1980 và 1990
By Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ

Đến năm 1980, chi phí cho chính phủ (và người đóng thuế) của các chương trình này đôi khi vượt quá $ 20 tỉ USD mỗi năm. Ngoài nông dân ra, nhiều cử tri phàn nàn về chi phí và lập tức bày tỏ rằng chính phủ liên bang đã thực sự trả tiền nông dân không sản xuất nông sản. Quốc hội nhận thấy cần phải thay đổi một lần nữa.

Năm 1985, trong bối cảnh Tổng thống Ronald Reagan kêu gọi một chính phủ nhỏ hơn thông thường, Quốc hội ban hành một đạo luật mới về nông trại được thiết kế để giảm sự phụ thuộc của nông dân vào viện trợ của chính phủ và nâng cao khả năng cạnh tranh quốc tế của Mỹ

nông sản. Luật pháp cắt giảm trợ giá và không được canh tác 16 tới 18 triệu hecta đất trồng nông sản nhạy cảm với môi trường từ 10 đến 15 năm. Mặc dù luật năm 1985 chỉ có tác dụng khiêm nhường đến cơ cấu trợ giúp nông trại của chính phủ, cải thiện kinh tế đã giúp kiềm chế tổng số tiền trợ cấp.

Khi thâm hụt ngân sách liên bang tăng cao suốt những năm cuối thập niên 1980, tuy nhiên, Quốc hội phải tìm cách cắt giảm chi tiêu liên bang. Năm 1990, thông qua luật khuyến khích nông dân trồng các loại cây mà không có trong danh sách “trợ cấp thiếu hụt”, và giảm bớt diện tích đất mà nông dân có thể hội đủ điều kiện “trợ cấp thiếu hụt”. Luật mới giữ lại trợ giá cao và cứng nhắc đối với nông sản nhất định, và quản lý nhà nước đối với một số thị trường hàng hóa nông sản tiếp tục, tuy nhiên.

Đó là thay đổi đáng kể trong năm 1996. Một Đại hội đảng Cộng hòa mới, được bầu vào năm 1994, tìm cách làm cho nông dân giảm sự phụ thuộc vào sự giúp đỡ của chính phủ. Đạo luật Tự do-sản xuất Nông sản tháo dỡ các chương trình tốn kém nhất Giá- và thu nhập hỗ trợ và giải phóng nông dân để sản xuất cho thị trường toàn cầu mà không hạn chế họ cấy trồng bao nhiêu vụ mùa nông sản.

Theo luật này, người nông dân sẽ nhận được khoản thanh toán trợ cấp cố định không liên quan đến giá cả thị trường. Luật này cũng giảm từ từ trợ giá bơ sữa.

Những thay đổi này, đột phá khỏi các chính sách của thời đại kinh tế mới, không đến một cách dễ dàng. Quốc hội tìm cách để dễ dàng chuyển tiếp bằng cách cung cấp nông dân $ 36 tỉ thanh toán trong bảy năm mặc dù giá nông sản ở thời điểm này đang ở mức cao. Việc trợ giá cho đậu phọng và đường vẫn được giữ, và những giá đậu tương, bông và gạo thực sự tăng lên. Đơn đặt hàng cho cam và một số cây trồng khác đã được thay đổi chút ít. Ngay cả với những nhượng bộ chính trị cho nông dân, câu hỏi vẫn được thắc mắc là hệ thống giảm bị kiểm soát có thể tồn tại lâu được hay không. Theo luật mới, hỗ trợ của chính phủ sẽ quay trở lại hệ thống cũ vào năm 2002, trừ khi Quốc hội hành động để tách rời giá thị trường và thanh toán trợ cấp.

Những đám mây đen mới xuất hiện năm 1998, khi nhu cầu đối với nông sản Mỹ sụt giảm ở những QG bị khốn quẫn về tài chính của Châu Á; Xuất khẩu nông sản giảm mạnh, và giá nông sản và chăn nuôi giảm mạnh. Nông dân tiếp tục cố gắng để tăng thu nhập của họ bằng cách sản xuất nhiều hơn, dù giá thấp hơn. Trong năm 1998 và một lần nữa vào năm 1999, Quốc hội đã thông qua luật cứu trợ tạm thời gia tăng trợ cấp nông nghiệp mặc dầu đạo luật năm 1996 đã bãi bỏ. Trợ cấp 22,5 tỉ USD trong năm 1999 thiết lập một kỷ lục mới về trợ cấp nông sản.

Bài tiếp theo: Các chính sách nông nghiệp và Thương mại Thế giới

Bài viết này được chuyển thể từ cuốn sách “Đề cương của nền kinh tế Mỹ” của Conte và Carr và đã được chuyển thể với sự cho phép của Bộ Ngoại giao Mỹ.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s