CXN_ 022016_11 086_Tay này ăn tiền của Tham Tán Thương mại TĐS Thái tại VN trong chiến dịch gọi là softening up the public (tức là làm dịu dư luận, TPP, FTA, CAFTA, negotiation skills): Đừng bi kịch hóa chuyện thâu tóm doanh nghiệp Việt của người Thái!

AA Siêu Thị Thái
Châu Xuân Nguyễn
xx
Tham tán thương mại Thái tại Saigon hay HN đều đọc dc báo Việt và cái nguy hiểm nhất cho hàng Thái là thái độ của người dân tẩy chay hàng Thái. CXN ko bao giờ kêu gọi tẩy chay hàng Thái, hàng có chất lượng, giá rẽ thì tội gì ko mua. Trái lại CXN kêu gọi tẩy chay hàng Tàu.
x
Chính vì hàng Thái chất lượng hơn, rẽ hơn nên hàng Thái nguy hiểm hơn thằng Tàu cộng về thương mại, chúng có thể xóa xổ nền KT này rất nhanh, không tin hỏi DN sản xuất gia dụng trong nước ngay bây giờ thì rõ, đừng tin ai cả, tự mình khảo sát.
x
Tay Phan Minh Ngọc này từng bưng bô viết bài cho DCS thì chuyện hắn ăn tiền Thái cũng ko có gì lạ với CXN.
x
Trở lại 4 điểm ngụy biện của hắn để thấy rõ có đồng tiền Thái đằng sau luận điệu của hắn, nên nhớ CXN vạch mặt tụi Thái thâu tóm đầu tiên hồi đầu năm 2015 nên CXN đã có bằng chứng rồi từ lúc đó..

1. Không ai nói ng Thái lũng đoạn thị trường VN, vì nếu lũng đoạn dc thì KTVN phơi xương rồi. Đây chỉ là quan ngại dạt hàng VN, làm sản xuất ngưng hẳn, thất nghiệp dâng cao. Vì họ là chuổi phân phối bán lẻ và họ có cổ phần trong cty sản xuất hàng gia dụng bên Thái thì họ ko ngu gì bỏ hàng tỷ đô để mua siêu thị, transport, vận tải, logistic, bao bì để đổi nhãn mác, tuyệt đối rất ít cty sản xuất ng VN. Chỉ đẩy hàng VN ra là đủ lo rồi, ko cần tới mức thao túng giá cả và lũng đoạn thị trường. Đâu cần phải thâu tóm tất cả đâu, bước đầu rồi kế tiếp và kế tiếp, thương mại là ko ngửng nghĩ, ko stop, chỉ tiến tới cho tới khi có luật không cho phép nữa, đó là lý do Thái ko làm dc ở Úc, ở Mỹ, ở Âu Châu vì họ có anti-trust law tức là một cty ko thể có phần hùn từ trên xuống dưới trg chuỗi hàng hóa tới tay ng tiêu dùng. Thí dụ là ko 1 ng nào có phần hùn cty trồng chuối, trồng dừa, bắp rồi cty nghiền bắp, thức ăn gia súc, nuôi gà, heo, giết mỗ, vận tải, bao bì, siêu thị rồi bán ra ng tiêu dùng tức là ko dc sở hữu hàng dọc. Thái thì làm tuốt luốt, đó là nguy hiễm mà bọn lãnh đạo ng xuẫn ko đọc dc.

2. Những đại gia Thái nắm cp chi phối của những hãng sản xuất gia dụng thì họ ko đem hàng của họ qua đây thì họ mua của DNVN ah, sao mà ngu thế Phan Minh Ngọc, hay đồng tiền Bath làm PMN mờ mắt rồi ??? Đùng đem hàng TQ vào đây và dùng luận điệu hàng Thái còn đỡ hơn hàng TQ, hãy nói hàng việt đem lại việc làm cho ng VN là đỡ nhất. Sao dùng luận điệu ngu thế ??

3. Siêu thị lúc trc là ng nước ngoài là nước Pháp, họ ko có chuỗi sản xuất hàng gia dụng Pháp chở sang đây, còn Thái thì có và rất gần, nói ngu như thế mà nói dc hay sao Phan Minh Ngọc, tiền Thái làm bạn mờ mắt rồi.

4. Chuyện chủ siêu thị Thái ko dùng hàng VN mà dùng hàng Thái thì báo chí tràn lan chứ ko phải ko có, may là mới chỉ 2 tháng đi vào AEC thôi.

5. Ở đây ko ai nói về chủ nghĩa dân tộc, chỉ thuần túy thâu tóm, khuynh đảo và dạt hàng VN thôi, nhiêu đó đủ chết VN rồi.

6. Vậy samsung xuất khẩu 23 tỷ, đóng thuế 50 triệu đô, một phần chi phí sản suất rồi phần còn lại họ đem về hàn quốc hay sung vào dự trữ quốc gia VN vậy Phan Minh Ngọc. nếu chủ DNVN xuất khẩu 23 tỷ đô, đóng thuế 4 tỹ đô, tiền còn lại đi đâu ??? Có phải đổi ra tiền VN mua đất đai, nhà cửa ở VN (có một phần ra ngoại quốc nữa, nhưng ít). Lý luận rất trẻ con chứ ko phải của một KTG Phan Minh Ngọc ah.

KẾT LUẬN

Tay Phan Minh Ngọc này từng viết rất nhiều bài bưng bô, ca ngợi, thổi phồng tài năng KT của 3D nên CXN ko lạ hắn nhận tiền Thái để làm xoa diệu dư luận về Thái thâu tóm và phá nát VN.

CXN, 21.2.2016

xxxxxxxx
http://cafef.vn/doanh-nghiep/dung-bi-kich-hoa-chuyen-thau-tom-doanh-nghiep-viet-cua-nguoi-thai-20160218100004008.chn
Thứ 5, 18/02/2016, 10:00
Đừng bi kịch hóa chuyện thâu tóm doanh nghiệp Việt của người Thái!

Chia sẻ facebook 18

 

Đừng bi kịch hóa chuyện thâu tóm doanh nghiệp Việt của người Thái!


TS. Phan Minh Ngọc

Cùng tác giả

Xem tiếp »

Người Thái dù có nắm được Big C, Family Mart, Metro, và Nguyễn Kim, và dù những doanh nghiệp, những siêu thị này có quy mô lớn, nhưng chúng không phải là tất cả trong nền kinh tế Việt Nam

Tin tức liên tiếp về việc người Thái đã và đang thâu tóm hoàn toàn hoặc một phần nhiều doanh nghiệp Việt như C.P Việt Nam, Red Bull, Prime Group, Nhựa Tiền Phong, Nhựa Bình Minh, Bao bì nhựa Tín Thành, và đặc biệt là hệ thống bán lẻ của Việt Nam như Big C, chuỗi siêu thị Familiy Mart, Metro Việt Nam hay hệ thống điện máy Nguyễn Kim… đã làm dấy lên một làn sóng lo ngại sâu rộng trong dư luận về những tác động tiêu cực của trào lưu thâu tóm này lên nền kinh tế Việt Nam.

Tác động tiêu cực được lo ngại nhiều nhất là việc hàng Việt sẽ bị lấn lướt và gạt bỏ khỏi hệ thống bán lẻ bị chi phối bởi người Thái. Lúc đó, người Thái có thể lũng đoạn thị trường Việt Nam do đã nắm cả chuỗi giá trị từ sản xuất đến phân phối hàng hóa tại Việt Nam.

Một tác động tiêu cực đáng kể thứ hai hay được nhắc đến trước đây là các thương hiệu Việt một thời là niềm tự hào của người Việt sẽ dần biến mất khỏi thị trường và nền kinh tế Việt Nam sẽ chẳng còn lại gì đáng kể là của riêng mình mà chỉ đơn thuần là một nền kinh tế gia công cho những thương hiệu nước ngoài.

Tác động tiêu cực thứ ba là tình trạng “miếng ngon cho người hưởng”, khi các doanh nghiệp bị thâu tóm thường là những doanh nghiệp đình đám trong ngành, nắm những lợi thế lớn, khả năng sinh lợi cao, nên khi bị thâu tóm vào tay người Thái thì đương nhiên người Thái sẽ được hưởng nguồn lợi đó. Lợi nhuận tạo ra sẽ được chuyển về Thái Lan và Việt Nam chẳng được hưởng gì đáng kể.

Tất cả những lo ngại trên đều vô lý, bị phóng đại, bi kịch hóa quá mức. Do đó, những kết luận kiểu như cần thận trọng với việc mua lại doanh nghiệp của người Thái v.v… không những là vô lý, không phải ái quốc gì cả, mà còn có thể gây ra những tác hại lớn như phong trào “nói không” với người/hàng Thái…

Về tác động tiêu cực đầu tiên, có mấy điểm vô lý.

Vô lý thứ nhất, người Thái dù có nắm được Big C, Family Mart, Metro, và Nguyễn Kim, và dù những doanh nghiệp, những siêu thị này có quy mô lớn, nhưng chúng không phải là tất cả trong nền kinh tế Việt Nam, trong ngành của chúng. Bởi vậy, dù có muốn lũng đoạn, chi phối ngành tương ứng nói riêng và nền kinh tế Việt Nam nói chung thì người Thái cũng không thể chi phối được. Bên cạnh chúng còn có nhiều doanh nghiệp, nhiều hệ thống siêu thị khác của nội địa và nước ngoài cùng cạnh tranh với chúng. Kết hợp với cả cửa nhập khẩu rộng mở thì một số doanh nghiệp của người Thái, bị chi phối bởi người Thái cũng không thể “một mình một chợ”, ví dụ, tự tung tự tác tăng giá vô tội vạ.

Chưa nói đến thực tế rằng nhiều trong số các doanh nghiệp, các siêu thị này chỉ có một phần sở hữu là thuộc người Thái (và có cả sở hữu không chi phối). Như thế có nghĩa là người Thái chỉ là ông chủ một phần của nhiều doanh nghiệp Việt Nam và do đó không thể muốn quyết gì, làm gì thì làm. Đây cũng chính là lý do và kết quả của việc đàm phán mở cửa trong hội nhập giữa Việt Nam với các nước khác khi nhà đàm phán Việt nhận thức được tầm quan trọng của hệ thống phân phối trong nền kinh tế.

Vô lý thứ hai, hàng Việt có bị lấn lướt, có bị loại ra khỏi hệ thống bán lẻ hay không phụ thuộc phần lớn vào tính cạnh tranh của hàng Việt (so với hàng Thái), chứ không phải tại vì hệ thống bán lẻ rơi vào tay người Thái. Một số siêu thị rơi vào tay người Thái thì điều này cũng chỉ có tác dụng tích cực phần nào lên tính cạnh tranh của hàng Thái so với hàng Việt chứ không phải là tất cả, tương tự như việc người Thái mở thêm showroom, điểm giới thiệu, xúc tiến thương mại cho hàng Thái mà thôi.

Một ví dụ theo chiều ngược lại là người Trung Quốc chẳng cần thâu tóm chuỗi siêu thị (lớn) nào của Việt Nam mà hàng Tàu vẫn cứ len lỏi khắp hang cùng ngõ hẻm, đè bẹp không chỉ nhiều loại hàng Việt mà còn cả hàng Thái. Nói như vậy để tránh sự nhập nhằng, để đừng có đổ lỗi (nếu có) cho việc hàng Việt bị lấn lướt bởi hàng Thái là do người Thái thâu tóm hệ thống phân phối, bán lẻ của Việt Nam. Điều này chẳng khác gì cứ đau bụng là đổ lỗi do ngộ độc thức ăn.

Vô lý thứ ba, nên nhớ rằng nhiều siêu thị, doanh nghiệp nêu trên vốn từng là của người nước ngoài (có vốn nước ngoài) chứ không phải là (hoàn toàn) của người Việt. Do đó, việc sang tên đổi chủ về nguyên tắc cũng chẳng làm hại hay lợi gì hơn cho người Việt nếu cho rằng một khi các siêu thị, doanh nghiệp này nằm trong tay người nước ngoài thì sẽ tác động tiêu cực đến Việt Nam.

Vô lý cuối cùng, ông chủ mới người Thái có cố tình chọn phân phối hàng Thái thay vì hàng Việt trong hệ thống siêu thị họ thâu tóm thì đó chủ yếu là vì họ, với tư cách là các chủ doanh nghiệp theo đuổi lợi nhuận tối đa, thấy hàng Thái đem lại lợi nhuận cao hơn cho họ, chứ chẳng phải vì họ có tinh thần yêu nước, “đem chuông đi đánh xứ người”.

Mà nếu đúng như vậy thì cho dù vẫn còn nằm trong tay người Việt thì không điều gì ngăn cản ông chủ Việt chuyển sang phân phối hàng Thái thay vì hàng Việt để đạt lợi nhuận cao hơn như cách người Thái (được cho là) sẽ làm hiện nay. Điều ngăn cản các ông chủ Việt đã không làm vậy trước đây có lẽ là vì đa phần hàng Việt vẫn mang lại lợi nhuận nhiều hơn mà thôi. Và rốt cuộc, câu chuyện lại trở lại điểm xuất phát, tự thân tính cạnh tranh, sinh lợi của hàng Việt mới quyết định số phận “đi hay ở” của chúng tại các siêu thị, chứ không phải ai là ông chủ của các siêu thị này.

Về tác động tiêu cực thứ hai, điều này đã được người viết chỉ ra điểm vô lý trước đây, và vì thế đã không còn được mấy người nhắc đến gần đây nữa. Tuy nhiên, cũng cần thiết phải nhắc lại thêm một chút ở đây để nó không tiếp tục tái diễn sau này. Đó là người Thái (hay người nước ngoài khác) mua lại các thương hiệu Việt chính vì giá trị của các thương hiệu này và hình ảnh quen thuộc của chúng trong lòng người tiêu dùng Việt. Do đó, chẳng có ông chủ mới nước ngoài nào lại dại dột xóa bỏ chúng một khi đã sở hữu chúng. Và họ cũng chẳng thể, chẳng muốn “bê” các thương hiệu, các doanh nghiệp, siêu thị về nước mình cả. Như thế, các thương hiệu này vẫn sẽ là thương hiệu Việt, “make in Vietnam” và “made in Vietnam”, vẫn tạo ra công ăn việc làm và thu nhập cho người Việt, doanh nghiệp Việt khác.

Về tác động tiêu cực thứ ba, đúng là các doanh nghiệp, siêu thị bị thâu tóm có khả năng “thay da đổi thịt”, đem lại lợi nhuận lớn cho các ông chủ mới người Thái. Nhưng đó là điều đương nhiên và hợp lý vì lợi nhuận gia tăng là do công sức và vốn liếng của họ bỏ ra chứ lợi nhuận này không tự nhiên sinh ra.

Nếu cứ lo sợ lẫn cả ghen tức rằng lợi nhuận làm ra bao nhiêu thì bị người nước ngoài chuyển hết về nước họ thì có khác gì nói rằng đừng cổ phần hóa, đừng bán cổ phần của các doanh nghiệp nhà nước cho nhà đầu tư nước ngoài nữa vì họ sẽ chuyển lợi nhuận hết về nước họ. Vì vấn đề ở đây là nếu không bán cho người nước ngoài thì những doanh nghiệp này có lẽ mãi mãi vẫn trong tình trạng “thoi thóp”, không phá sản, không trở thành gánh nặng cho nền kinh tế đã là may mắn lắm, nói chi đến chuyện làm ăn sinh lời nữa?

Các ông chủ cũ người Việt hẳn cũng đã tính toán nát óc bài toán lợi hại khi bán doanh nghiệp của mình để rồi đi đến kết luận rằng bán được với cái giá đó đã là hời rồi. Nói cách khác, chỉ có những người trong cuộc mới biết rõ nên làm gì, và do đó những thương vụ “bán mình” thế này thường không phải là kết quả của những quyết định vội vàng, thiếu khôn ngoan để cho cả xã hội phải nhảy vào can ngăn với lo ngại hộ.

Chưa hết, đây không phải là cuộc chơi chỉ có kẻ thắng, là ông chủ nước ngoài (người Thái), và người thua là người Việt. Nó hoàn toàn có thể là cuộc chơi mà cả 2 bên cùng thắng. Người Thái sau khi thâu tóm sẽ làm cho doanh nghiệp, siêu thị bị thâu tóm lành mạnh hơn, thu được nhiều lợi nhuận hơn để chuyển về Thái Lan (và vẫn phải trả thuế thu nhập cho Việt Nam). Còn các ông chủ cũ người Việt sau khi bán doanh nghiệp của mình cho người Thái rất có thể đã dùng số tiền đó để đầu tư vào những doanh nghiệp, những lĩnh vực khác thuộc lợi thế của mình, nhờ đó cũng thu được nhiều lợi nhuận hơn là cứ cố bám lấy những doanh nghiệp cũ. Như vậy, nền kinh tế Việt Nam vẫn có thể thu được lợi nhuận ròng, giá trị gia tăng ròng lớn hơn so với trước khi người Thái nhảy vào thôn tính.

Tập đoàn xi măng lớn nhất Thái Lan lên kế hoạch thâu tóm 100 cổ phần Prime Group

TS. Phan Minh Ngọc

Theo Trí thức trẻ

6 comments on “CXN_ 022016_11 086_Tay này ăn tiền của Tham Tán Thương mại TĐS Thái tại VN trong chiến dịch gọi là softening up the public (tức là làm dịu dư luận, TPP, FTA, CAFTA, negotiation skills): Đừng bi kịch hóa chuyện thâu tóm doanh nghiệp Việt của người Thái!

  1. Thằng Ngọc ngu,Thái mua siêu thị Việt để bày hàng độc hại của TQ cho có lãi cao hả mậy?Ai đời đi mua siêu thị bán cá ươn,rau úng,trái héo…để xem nè,dân VN sính ngoại lắm,cứ là Thái Thái Thái chế mẹ CS luôn chứ ngôì đó nổ ngu.

    Like

  2. Cao nhân tất hữu cao nhân trị. Đúng là anh Châu là người khai sáng, anh chỉ ra những điều uẩn khúc rất nhanh, gọn, rõ ràng chính xác va dễ hiểu, nếu không có anh thì những thằng Ts phản dân hại nước này còn loè bịp nhiều người lắm, bọn này thực sự nguy hiểm, vì chúng cũng có lý luận, cũng có lý lẽ dẫn dắt người đọc nên dễ lộng giả thành chân, nghe chừng cũng dễ tin hoặc cũng làm cho người ta mông lung mê hoặc, nhưng anh Châu chỉ vài câu vạch mặt là thấy rõ ngay trắng đen rõ ràng, tôi thù ghét nhất những loại mang danh trí thức kiểu này.
    Thật cám ơn anh Châu.

    Like

  3. nhân quả dễ xử lý mà, nợ cha thì con trả. chủ tâm ăn hết bao nhiêu gây hại cho nhân dân thì sau này đời con cháu sẽ nghèo lại gấp mấy lần để trả đủ số nợ. Hy vọng là chú mày và những thằng chuyên gia khác đọc được comment này để liệu mà coi lại bản thân nhé

    Like

  4. Nhiều người dân nghe tụi chuyên gia dỏm ăn tiền nói bậy này mà đầu tư bị chết ngắc có người nợ đầm đìa bán nhà trả nợ. Hỡi người dân nhẹ dạ cả tin xứ Việt ơi cố mà vào trang CXN chỉ cần bỏ chút thời gian đọc tránh mang họa cho cả GĐ đó. Đừng suốt ngày nghe VTV của đảng là đi ăn mày ngay.

    Like

  5. Phan Minh Ngọc, chuyên gia, tiến sĩ: Ồ, quách thật, nhưng hơi bị NGU!
    Tiến sĩ gì mà không phân hai chuyện nầy:
    1/ Tiền của đổ vào nước VN hoặc tiêu dùng ở VN thì có lợi cho VN (tiền Việt kiều gởi về nước; tiền du khách tiêu xài trên đất Việt; tiền có được do khai thác tài nguyên: rừng, biển, dầu mỏ, khoáng sản, nhân lực; lợi nhuận do xuất khẩu; lợi nhuận do các DN Việt mang về nước;…)
    2/ Tiền của đi ra khỏi VN thì gây bất lợi cho VN (DN nước ngoài mang lợi nhuận có được ở VN về nước họ; tiền DN Việt nhập siêu hàng từ nước ngoài;…)
    Tiến sĩ gì mà không thấy kết quả tốt xấu:
    1/ Kết quả tốt thì: 100% người dân trong độ tuổi lao động đều có việc làm; lương cao; sống thoải mái; nước không mắc nợ, mà là chủ nợ.
    2/ Kết quả xấu là: tỉ lệ thất nghiệp cao; lương thấp; không đủ sống; nước mắc nợ lớn.
    – Tiến sĩ gì mà chỉ biết doanh nghiệp ngoại hay nội đều tạo công ăn việc làm, nên xem là như nhau.
    – Lẽ ra, là tiến sĩ thì phải biết: doanh nghiệp, ngoài chuyện tạo ra công ăn việc làm, còn phải đóng thuế phù hợp (nếu không, ngân sách thiếu hụt, không đủ tiền xây dựng, sửa chữa cơ sở hạ tầng; trả lương cho công nhân viên nhà nước.)

    Like

    • Hàng Thái sản xuất ở Thái; hàng Tàu sản xuất ở Tàu. Hàng Tàu tràn ngập ở VN, nhưng chất lượng kém nên ế, do đó DN và nông dân VN không bị sao cả. Nay, hàng Thái tràn ngập ở VN, chất lượng tốt, giá cả hợp lý nên bán chạy, do đó DN sản xuất hàng tiêu dùng và nông dân VN sẽ phá sản, thất nghiệp rất nhiều (hàng Thái sản xuất ở Thái mà); DN sản xuất hàng tiêu dùng và nông dân Thái sẽ phát triển.
      Trọng lú sử dụng tiến sĩ ngu Phan Minh Ngọc kể như THÔI RỒI.

      Like

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s