CHUYỆN CÁI LU. Ls Luân Lê

https://badamxoevietnam2.wordpress.com/2019/07/14/chuyen-cai-lu-ls-luan-le/

Sau chuyện cái Lon đại sự, chúng ta lại thêm chuyện cái Lu giữa hội trường HĐND TP.HCM, người cũng là đại biểu quốc hội và là phó giáo sư, một nữ đại biểu của chúng ta, tôi tạm gọi là vậy vì tôi cũng chưa bao giờ biết tới vị này nếu bà ấy không phát biểu về cái Lu một vài ngày trước.

Nếu mỗi nhà mua một cái Lu mà có thể chống Ngập thì thế giới có thể đã không cần tới các chuyên gia và các nghiên cứu khoa học về việc thoát nước cho các đô thị. Nếu chỉ cần cái Lu mà chống được ngập mỗi trận mưa thì người Hà Lan đã không cần phải nghiên cứu và đứng đầu về các giải pháp thuỷ lợi vì họ có nền lục địa thấp nhất thế giới so với mực nước biển. Nếu vậy, theo đề xuất này, Việt Nam có thể xuất khẩu mỗi năm hàng tỷ chiếc Lu để bán cho toàn bộ nhân loại và giàu có vì bán Lu cho thế giới.

Việc lấy cái Lu chứa nước làm giải pháp cho mỗi gia đình chỉ là tư duy trực quan sinh động ở mức sơ cấp nhất của quá trình tư duy, nhưng vị này lại là phó giáo sư và đại biểu của nhân dân, tức là tư duy của họ chỉ cần cái Lu là đủ chứa những gì họ có trong đầu.

Lấy cái Lu làm giải pháp chẳng phải là hết sức ngớ ngẩn và dại dột hay sao, khi nó đã trực tiếp nhấn mạnh hai vấn đề: đầu tiên nó lờ đi việc phát triển quy hoạch vô tội vạ mà không có giải pháp gì giải quyết vấn đề của nó; tiếp theo là nó cũng phớt lờ đi việc đầu tư và thực hiện các biện pháp chống ngập tốn kém nhưng không hề hiệu quả trong suốt hàng chục năm qua; hệ quả phái sinh nhưng lại quan trọng hơn nữa, đó là nó đẩy việc chống ngập cho phía từng người dân một mà chỉ thông qua “những cái lu chứa không lối thoát”.

Mỗi gia đình, nếu có một vài cái Lu, thì chỉ sau mỗi trận mữa, nó sẽ mất dạng vì bị nước cuốn trôi đi mất. Cho nên, có thể là vị đại biểu này đang muốn quảng cáo và bán hàng cho hãng sản xuất lu (có thể nào có một hợp đồng quảng bá sản phẩm hoặc cổ phần tại công ty kiểu này sẽ sớm tồn tại hay không?).

Đại biểu quốc hội, ngồi nghĩ mãi, cuối cùng chỉ chui đầu vào cái lu và coi đó là sáng kiến giải pháp có tính đột phá đến mức phải mang nó ra bàn tán giữa hội trường? Chẳng nhẽ những giải pháp nó chỉ quanh quẩn đến mức tệ hại một cách giễu cợt dân thế này?

Giải pháp “thoát” cái gì đó ra, chỉ có thế được áp dụng nguyên tắc bình thông nhau – tức nó phải tiêu biến đi (chuyển dạng) hoặc nó phải có nơi đổ ra – chứ không thể là giải pháp của sự “tích trữ”. Mà người dân nào ra đường mà dùng lu hứng được mưa trên trời để chống được ngập lụt cả thành phố?

Chuyện cái lu, chỉ để chứa gạo nuôi quân cách mạng hoặc là để trốn địch (hoạ hoằn lắm thì thoát), chứ nó không thể là giải pháp chống ngập thời hiện đại và mang ra giữa nghị trường để bàn việc của dân và cho dân được.

Bằng cấp, học hàm, học vị đầy mình, đảm nhiệm không biết bao nhiêu chức vụ, vị trí, mà rồi đầu óc thua cả một đứa trẻ.

Đầu vị chỉ nghĩ được tới cái Lu, chả trách cái thứ phải bay trên trời còn không thể cất cánh nổi. Vậy mà, làm cách nào đó, họ vẫn vào được vị trí mang danh đại diện cho người dân.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s